Đạo Phật Khất Sĩ

12/02/2011 // No Comment // Views: 265 views // Categories: Luật Nghi & Chơn Lý, Đạo Phật Khất Sĩ // Tags: .

(TXNM): Đường lối của Tổ Sư được các bậc Thầy hiền kiến thành kế tục và xương minh, dù Ngài đã đi xa. Những lời dạy của Ngài được các bậc Thầy, các đệ tử có duyên trân trọng, quý kính, một lòng tu tập. Nhân tưởng niệm 55 năm Tổ Sư Minh Đăng Quang vắng bóng, Ban Biên Soạn xin trân trọng giới thiệu những lời dạy chân thiết về bản chất của Đạo Phật và hạnh nguyện của một vị Khất Sĩ. Những lời dạy này được trích trong quyển 58: Đạo Phật Khất Sĩ trong bộ CHƠN LÝ.

ĐẠO PHẬT

Đạo Phật là con đường đi đến quả Phật giác chơn. Con đường ấy là Khất sĩ. Học của chư Phật ba đời là khất sĩ. Khất sĩ là lẽ thật của chúng sanh. Khất sĩ là đến với giác chơn, toàn học biết sáng tự nhiên, hết mê lầm vọng động.  Khất là xin, Sĩ là học. Sống là xin, ai ai cũng là đang sống xin, để cho được cái học cái biết, xin sống là để cho nên cái biết, biết ấy là học, cho biết lẽ thật, để lấy ra mục đích đặng thật hành theo, cho được sự giải thoát khổ não của vô thường, và tạo nên cái ta của ta an vui bền thật, hầu tránh xa sự nô lệ không công, tham sân si vô nghĩa lý.

Đạo phật không phải là Phật học, hay Phật pháp. Vì Phật pháp là giáo lý giác ngộ phương tiện tùy duyên, của Phật dạy cho mỗi chúng sanh khác nhau, còn họa Phật là kẻ đang học giáo lý của Phật, mà chưa thực hành. Trái lại, đạo Phật là sự thật hành để thành Phật, là sự tu giống y theo Phật! Con đường ấy là khất sĩ, là tăng, là đệ tử Phật sau nầy, là giới luật y bát chơn truyền vậy.

Phật là ông thầy biết sáng, chỉ chăm dạy học cho tất cả ai ai kẻ khổ sở lầm mê, mà không cần phân biệt kẻ đó là con của ai, có cha mẹ hữu thần hay không cha mẹ vô thần chi cả. Ngài cũng không bảo ai làm hoặc không làm, hữu vi hoặc vô vi, vì chúng sanh sự sống chết là đổi thay bộ áo ghế ngồi, như vậy thì cũng như không có sống chết, mà là chỉ có cái khổ của biết lạc lầm mê muội mỗi lúc mãi mãi, là cái khổ mà sống cũng khổ, chết cũng khổ, khổ là đáng sợ hơn hết đáng sợ hơn cả cái chết, bởi cái chết là không ai tránh khỏi kia được. Mà chúng sanh khổ là bởi chưa biết, biết lạc lầm mê muội dốt nát, như thiếu mắt, như đi đêm, không có mục đích, không biết căn nguyên cội nguồn lẽ thật. Kìa như con người ở đời kẻ dốt là phải làm việc nhọc công vô ích sức lực không đâu, chớ kẻ trí thực học nhiều tính ra. Là đâu có chi khổ bận. Và họ là bao giờ cũng giải thoát, đứng ra ngoài sự vật, ngoái lại nhìn xem, chớ không ưa chịu sự trói mình nô lệ vô lý mãi như trăm họ, để phải chịu nghèo giàu các Ngài chẳng màng ngó đến sự giàu nghèo vinh nhục.

Thế thì đời của những bậc giác ngộ là Khất sĩ, là khách, là tăng, là tu học, sống để tu học, sông để mà biết, sống tạm để cho được cái biết ngày mai, chớ không có chi hiện tại, thì hữu thần, vô thần, hay hữu vi vô vi, hoặc nghèo giàu, sống chết đối với họ là vô lý, vì trước khi sanh và sau khi chết, hay thật ra trong mỗi lúc, chúng sanh đang là cái biết ở trong võ trụ tự nhiên yên lặng, tối đen, không không lẽ thật. Họ sẽ từ trong bánh xe lăn xoay của tứ đại sanh ra, và sẽ vượt lên bay bổng, ở không trung sống mãi, bằng cái biết không xao vọng, không còn trở lại chun xuống bánh xe, để phải nhào lăn như tứ đại vô tri kia nữa. Các Ngài không còn lầm nhận cái ta, của ta là tứ đại.

Con đường tiến của sống để biết đến nghỉ yên vĩnh viễn ấy, tức là đạo Phật, là Khất sĩ, và tất cả chúng sanh là Đoàn Du Tăng Khất Sĩ.

Đúng lý như vậy, ai ai khá hay giác ngộ tự mình đi lấy, chớ nên ỷ lại và nô lệ! Kìa Phật xưa còn bỏ đền vua, bởi lẽ không ta của ta, chúng ta ngày nay hà sao khổ não bở vô thường rộn nhọc…

MÔ PHẬT

CHỦNG TỘC SA MÔN

Xưa kia Phật Thích Ca, khi Ngài còn đang là Thái Tử, ngài đi dạo xem bốn cửa thành, gặp người già, bịnh, chết, với vị Sa Môn Khất sĩ, Ngài cho rằng: Vị Sa Môn Khất Sĩ ấy hữu lý thật. Con người sống không phải để sống, sống để chết bịnh già, hay chiu khổ, nô lệ. Ngài nhận ra mục đích của sống là biết, biết là học. Cái sống là xin. Tất cả chúng sanh là đang xin lẫn nhau; tiến ra từ trong cái ác, cái bất công cái mê muội. Cũng như kẻ kia mới tượng thai bào là cướp máu thịt mẹ, khi sanh ra còn dùng sữa huyết mẹ, lớn lên phá phách báo hại cha, anh; về sau đến trường học quấy rầy với bạn lữ. Kẻ đó biết tự lo cho mình, sau lại lo cho gia đình vợ con, đến nữa mới biết lo cho xã hội; về già thì nghĩa đến thế giới nhơn loại, chừng gần chết lại xót thương cho loại thú, cỏ, cây, đất nước. Từ ác tiến lên thiện, từ bất công sẽ đến công bình, từ mê muội trở nên sáng suốt. Chúng sanh đang sống trong lẽ xin vay, chẳng có cái tự mình. Kìa ta đang xin nơi cỏ, xin nơi cây, xin nơi thú, xin nơi người, xin chẳng đợi ai cho, bất công tội lỗi, nào ta có nghĩ đến cái sống biết của chúng nó, cũng đang tiến, cũng như ta, ta cắp nơi rau cỏ, ta trộm nơi nhánh trái,ta cướp mạng sống thú, cầm; hoặc tự làm, hoặc xúi kẻ khác làm cùng xin nhau chia lợi, sái với bình đẳng lẽ công chơn lý. Thế là cái sống của ta đang vay và tội lỗi. Cái vay tội lỗi ấy để mà tu học, ai ai là cũng đang tu học, để đi tới con đường tốt đẹp, thì người Khất sĩ kia chẳng là chánh đẳng chánh giác, khá hơn ư. Và người khất sĩ có còn biết xét đến lẽ công bình đẳng, biết xin trực tiếp, tuy xấu xa nhưng mà trong sạch, tuy cũng vội vay, nhưng được an lòng vì có mục đích tu học và bởi tự lòng người hảo tâm bố thí, chớ không tự lấy làm hay ép buộc. Cũng như người học trò khó kia, xin nhờ người giúp hộ, người thật tâm cố gắng học tu đi tới, nên chẳng sợ mang thân trùng dế đáp ơn. Cái Khất sĩ tạm ấy tuy cũng còn là tội lỗi ít, nhưng có mục đích có sự đáp đền sau này, cái ấy cũng là tốt đẹp lắm, chớ biết làm sao, vì khi phải mang thân pháp ấy tốt đẹp hơn sự ham muốn ác ngang không đường, của bao kẻ khác, chỉ lo vay tạo.

Bởi thế nên Ngài giải thoát xuất gia theo đường Sa Môn Khất Sĩ, chẳng chút ngại ngùng sợ sệt. Ngài lại dạy thiện cho thế gian tập lần theo; kẻ giữ một giới là không giết hại loài người; người giữ năm giới là không giết cả thú to; tám giới không hại cả thú nhỏ; mười giới không giết cả cây to, hai trăm năm chục giới không hại cả cỏ nhỏ.

Cho đến một khi kia, Ngài đã toàn năng toàn giác. Ngài về xứ vua Tịnh Phạn, sáng ra ngài đi khất thực xin ăn. Vua Tịnh Phạn đến đón chặng đường Ngài, mà nói rằng: Ngài quên tôi là nhà vua sao? Giòng họ Thích ca xưa nay là vua chúa, nào có sự xin ăn xấu hổ như thế! Ngài quên là, tôi có thể cung cấp Ngài và chư Sa môn đến bao lâu cũng được hay sao? Đức phật đại Sa Môn Khất sĩ trả lời rằng: Bệ hạ bảo tồn danh giá địa vị của dòng họ Thích Ca, là cũng giống như tôi, tôi bảo tồn danh giá và địa vị của dòng họ Phật, là dòng họ Sa môn Khất Sĩ của tôi,vì tôi đã là con của chủng tộc Sa môn họ hàng Khất Sĩ nhà Phật rồi, thế nên tôi phải đi khất thực xin ăn theo bổn phận.

Lại khi trưóc khi Ngài nhập diệt, lời di chúc của Ngài trong kinh Di Giáo, Ngài dạy các đệ tử về sau, phải giữ gìn giới luật Sa môn Khất sĩ, lấy giới làm thầy, thay như Phật, giới luật ấy là đạo Phật. Đạo Phật mất hay còn là bởi nơi giới luật Sa môn Khất sĩ ấy.

Ngài dạy trong Tăng chúng chớ sanh sống như người thế gian tạo tội, chớ quên mục đích học tu của sống tạm, thà tạm vay tu học mà còn trong sạch đáng quý hơn. Hãy xem gương Ngài, trọn đòi bát y khất thực theo chơn lý chẳng đổi đời, ấy cũng bởi chúng sanh nghiệp tội, tham sân, si, ngã mạn, khổ sở, không bao giờ dời đổi thay được, trong đời chỉ có một đạo Niết-bàn do nhờ pháp Khất sĩ ấy thôi.

Pháp ấy sẽ giúp cho chúng sanh tiến tới mãi, không ta, không của ta; giải thoát được tham, sân, si ác khổ ắt sẽ diệt trừ, nó là con đường cái quan trọng lớn lao chung của tất cả, nó cưú vớt cho biết bao nhiêu kẻ khổ sở được khỏi sự chết điên, nó là tương lai ngày mai của muôn loại. Kìa như gương của ta, nó giúp cho biết bao người già yếu, khổ sở, thất bại, tránh khỏi điên cuồng chết thảm, họ bị vật chất tình thương hất hủi, họ sẽ đến với ta, họ đến với ta để sống vui tiến đến nẻo tinh thần tốt đẹp quý báu cao thượng hơn. Thế nên những ai giác ngộ, mới sẽ thấy nhận ra ta, ta là Khất sĩ, là chơn lý, là đạo, là con đường cao trên của lớp họ, họ mới phải xuất gia trước theo ta, mà không phải là chờ đến khi nạn khổ. Nhưng các người cũng nên biết rằng: Đạo Khất sĩ là rất quý báu và quá cao siêu, đúng với lẽ thật công bình, mà trong thế gian rất khó hiểu, rất khó gặp, rất khó hành theo, vì cũng như lớp ông già thì bao giờ cũng rất ít, lại phải chết đi, còn trẻ nhỏ càng đông, lại sanh thêm nhiều mãi, thì đâu phải mỗi ai đều là già ngay y như nhau một lượt.

Đối với những chúng sanh ấy, giáo pháp khất sĩ sẽ là bàn tay cứu vớt họ ngày mai, để đưa lên, đưa đến cõi tột cao. Vậy nên chúng sanh đời sau, hãy xem Khất sĩ là đạo của chư Phật ba đời, mà Khất sĩ ấy là đạo, là đường đi; mượn tạm đường đi ấy, để đi đến nơi chơn thật, mục đích kết quả của mỗi người; chớ đạo ấy không phải là tên chi. Khất sĩ là đạo của chúng sanh chung, ai ai cũng đang mang danh tư Khất sĩ, họ hàng Khất sĩ, họ Phật chủng tộc Sa môn, là học xin. Khất sĩ hết.

MÔ PHẬT

GIÁO LÝ KHẤT SĨ

Khất sĩ là xin ăn tìm học!

Khất sĩ là học trò khó ăn xin, tìm học pháp lý giải khổ cho mình, và tất cả, để tu tập hành theo cho kết quả.Khất sĩ theo với hết thảy, học với hết thảy, mục đích toàn giác toàn năng, không riêng tư phân biệt ai ai, Khất sĩ là chúng sanh chung, không tự nhận mình là nhơn loại hay gia đình,xã hội,thế giới, chủ nghĩa đạo giáo nào, vì lẽ chúng sanh là phải tiến lên mãi, không ở một mực, Khất sĩ xin học với tất cả lẽ phải nên,và xin theo với tất cả sự ích lợi, mãi mãi cho đến trọn đời,chẳng một nơi bỏ sót. Khất sĩkhông ta, không của ta, chẳng tự cao chia rẽ, cùng tự xưng mình dạy người, hơn ai bằng lời nói, hoặc chổ ngồi cao, địa vị lớn. Khất sĩ thường lặng thinh, và không tranh luận, gọi mình là trò với tất cả, khi có ai hỏi đến thì chỉ nói chổ mà mình đang tu hành chút ít thôi. Khất sỉ giữ giới thanh tịnh, tập cấm khẩu, và tu thiền định, không làm mích bụng người, gìn thiện cảm với tất cả, Khất sĩ không tự gọi là dạy ai hết, và cũng không trị ai hết, vì tất cả chúng sanh là như nhau có một (Thế tôn chẳng tự tôn).

Khất sĩ được để lại gương mẫu cho đời, về sự không tranh, bình đẳng, hệp hoà, sống chung, học chung, tu chung với nhau để gương bằng sự thật hành tu tập, y theo chơn lý, biết, linh, trong võ trụ đạo đức. Con đưòng của Khất sĩ là bố thí pháp học và hành, trao đổi với tài thí ở đời, để đượcmình đi và dắt kẻ sau cùng đi tới. Giáo lý Khất sĩ ngày nay xa Phật, thiếu học kém tu, nên phép kỉnh Phật thì có, mà sự thật là không dám tự nhận xưng mình là riêng đệ tử Phật, cũng chẳng gọi mình là đời hay đạo, chỉ biết là đang tập tu học lần lần, theo về với tất cả đạo và đời bằng sự sứt bỏ tham,sân, si ác quấy, rán làm các việc thiện lành và nhất là cần phải như lòng trong sạch của ta trước người vậy. Phép tu luôn luôn ở giữa mình và người, hiệp môt, ai ai cũng là thầy chung của Khất sĩ, Khất sĩ là thấp kém nhỏ nhoi, xấu xa tội lỗi, nên chỉ ráng tự xét, nhớ lấy để răn lòng, và với ai ai đâu đâu, cũng tìm đến nương lời răn dạy, (với những bậc trên trước, không tỵ hiềm) đúng chơn lý trong võ trụ, chúng sanh là Khất sĩ, là pháp nhẫn nhục trau tâm dưỡng tánh, là pháp thí trí tuệ, mục đích của chúng sanh,là sự đi học, tinh tấn, tiến hóa giải thoát,từ thấp bước lên cao, có trước mới có sau, theo gương chư pháp (từ sơ học, đến độc học, đại học, để trở nên toàn học, toàn tu hoàn toàn lẽ sống).

MÔ PHẬT

Tổ Sư Minh Đăng Quang

Đánh máy: Định Ngọc Cát Kỳ

Bài viết khác:

  1. Đạo Phật Khất Sĩ Việt Nam
  2. Ý Nghĩa khất thực của Hệ Phái Khất Sĩ

Nơi chia sẻ của bạn: