Mẹ bồng Con

24/08/2011 // No Comment // Views: 786 views // Categories: Bài viết, Thơ // Tags: .

……o0o……

Mẹ bồng con khi còn giọt máu

Là bắt đầu hai chữ khổ đau

Là bước đi như sự khởi đầu

Là xuân sắc bạc màu năm tháng.

Mẹ bồng con khi tượng hình dáng

Là cưu mang khổ nhọc chẳng màng

Là lo sầu mình Mẹ nặng mang

Là bình an, đong cạn tính dày.

Mẹ bồng con chín tháng mười ngày

Chăm cái ăn từng ngày từng bữa

Chăm đời con bầu sữa đủ đầy

Chăm tiếng lòng điểm tựa mai sau.

Mẹ bồng con như lần đầu vậy

Cứ mênh mông sóng vẫy trắng bờ

Cứ chực chờ dòng lệ rơi mau

Cứ canh cánh nỗi sầu dâu bể…

Mẹ bồng con sao nhiều nhiều thế!

Tiếng oe oe tỉnh giấc Mẹ về

Tiếng ru dài chẳng nệ bồng đưa

Tiếng yêu thương thức mấy cho vừa.

Mẹ bồng con hình hài từ thuở

Bước thấp cao chập chững hành trình

Bước ngắn dài trong kiếp nhân sinh

Bước là bước hình như có Mẹ.

Mẹ bồng con đi qua thế hệ

Tóc trắng phau…Mẹ đã bạc đầu

Tóc nuột nà ghi dấu còn đâu

Tóc in sâu một đời dâu bể…

Mẹ bồng con nắng dài mưa đổ

Bồng qua đời chọn chổ bình yên

Bồng con đi qua nỗi ưu phiền

Bồng cay đắng vào miền thương nhớ.

Mẹ bồng con nên vóc nên hình

Cho con khôn con nhìn thấu rõ

Cho con đi sáng tỏ ngọn ngành

Cho con hiểu Mẹ dành tất cả…

Mẹ bồng con chẳng hề mặc cả

Chẳng than van hay ngã tay chèo

Chẳng buồn khi bóng xế cheo leo

Chẳng khóc khi dai dẳng cái nghèo,

Mẹ bồng con còn nhiều hơn thế!

Gánh đời xuân, Mẹ về giông bão

Gánh tình thương chao đảo chẳng hề

Gánh một đời qua tiếng khen chê

Gánh một đời, sao nhiều thế Mẹ ơi!

 Theo: Đuốc Sen Khất Sĩ – Phước Hải

Nơi chia sẻ của bạn: