Thiền Của Nhỏ

28/12/2010 // No Comment // Views: 1 236 views // Categories: Bài viết, Tùy Bút.

(TXNM): Kính thưa Quý độc giả thân mến! Bài viết này được trích từ cuốn “Nội san Khất sĩ”. Tác giả của bài viết này là một chút tiểu ngây thơ, đã nói lên hết những gì trong tâm hồn mình sau khi đã cảm nhận từ những buổi Thiền tập, lời văn mộc mạc và bình dị nên thơ. Nhằm gởi đến cho Quý độc gần xa một thông điệp của tình thương và đồng cảm với những chú tiểu ngây thơ hiền lành chất phác mà đã khép mình trong khuôn khổ của Thiền môn.

Beng beng!! Trời ơi! Thời gian sao mà trôi qua nhanh thế, giờ thiền tới rồi. Đó chính là cái câu nói dường như khá quen thuộc đối với Nhỏ, Nhỏ bắt đầu nôn quýnh tất bật cả lên, cố gắng làm cho xong mọi chuyện để khởi phải bị mang tiếng là chuyên gia đi trễ. Nhỏ bắt đầu lăng xăng tìm cái tọa cụ, kèm theo đó là cặp mắt liếc lao, để tự tìm cho mình một chỗ ngồi thật là lý tưởng.

Cả không gian đã bắt đầu tĩnh lặng, để bắt đầu hòa âm vang lên câu thánh hiệu Phật đà, nó vang lên như một sức mạnh nhiệm mầu, để phá tan đi bức màng vô minh, sự gò bó, ràng buộc. Để bắt đầu trở về cái trạng thái tĩnh lặng của phút giây lắng sâu thiền định.

Cũng như mọi người, Nhỏ cũng bắt chân kiết già, hai con mắt lim dim, cố gắng ngồi cho thật nghiêm trang, để khỏi phải bị sự dòm ngó, nhưng thật sự Nhỏ cũng không biết mình phải bắt đầu từ đâu. Ngồi nhớ lại những lời dạy của quý Ngài: Khi tu thiền thì con phải tự tìm cho mình một đề mục để quán chiếu, con phải biết khởi tâm từ bi, tha thứ cho tất cả những ai đã gây oan trái hay khổ đau cho con, con hãy buông xả hết tất cả mọi sự vui buồn, thương ghét, hay tất cả mọi vật chất trên thế gian này để trở về cái giây phúc tĩnh lặng của chính con, hãy biết quý trọng cái xác thân hiện hữu này mà nghĩ đến cái cảnh khổ đau trong kiếp sống luân hồi mà sanh tâm sợ hãi mong cầu giải thoát. Nhưng điều quan trọng nhất là con phải biết diệt trừ tất cả mọi vọng tưởng khi đến bên con, tâm tâm niệm niệm luôn luôn nhớ tưởng tới Phật là bậc thầy trí huệ sáng suốt để con nương tựa, và hãy nhớ kỹ câu này “Không có hạnh phúc gì bằng sự tĩnh lặng của tâm hồn”.

Đúng rồi! chẳng có hạnh phúc gì bằng sự tĩnh lặng của tâm hồn đâu, Nhỏ bắt đầu hít thở thật sâu và tự mỉm cười với lòng mình, mở mắt ra thì thôi rồi! Trời đã bắt đầu chập tối, trước mắt Nhỏ là một màu đen bao phủ. Đưa mắt hi hí! lo nhìn cái đồng hồ, không biết đã sắp hết giờ thiền chưa, Nhỏ lại nghĩ thầm, trời! sao mà lâu thế, hai cái chân đã bắt đầu ri rỉ kêu đau, lẫn cái lưng thì cũng than mỏi hoài, biết làm sao đây. Thôi! Nhắm mắt lại để quên đi cơn đau. À! Thôi rồi! Nhỏ đã nhớ ra rồi đây chính là những vọng tưởng mà các ngài đã dạy đây. Hít thật sâu nhỏ cố gắng lấy lại chính mình, nhưng không hiểu tại sao mọi vọng tưởng suy nghĩ vu vơ lại cứ văng vẳng đâu đây, hay chắc tại vì Nhỏ còn tạp niệm tham, sân, si nhiều quá, hay đây chính là những thử thách mà một khi một hành giả nào cũng đều gặp, phải cố gắng vượt qua và quán chiếu  buông xả chúng. Thì ngay đó sự an lạc và hạnh phúc của nội tâm mới thật sự hiển bày.

Nhỏ đã tự hỏi với lòng mình rằng cái giây phúc nhiệm mầu đó, có xa vời đối với nhỏ không, suy nghĩ và cứ tiếp tục suy nghĩ hoài mà chẳng tìm ra được câu trả lời! mở mắt ra thì thật sự trời đã tối hẳn rồi. Xung quanh Nhỏ là cả một khung trời tĩnh mịt, một không gian trầm lắng, cứ êm đềm nhè nhẹ trôi. Còn trong tâm Nhỏ thì lúc nào cũng xao động, mọi vọng tưởng cứ chen chúc nhau mà dấy khởi, vậy sự trở về của nội tâm của giây phúc tuyệt diệu đó chính là một khi ta đã dừng lại mọi vọng tưởng hay suy nghĩ đang dấy khởi trong ta.

Nhỏ hiểu rồi! thôi rồi! giờ thiền cũng đã sắp kết thúc. Tiếng kẻng cũng đã bắt đầu vang lên để báo hiệu chấm dứt khóa thiền. Nhỏ chỉ biết mỉm cười và tự nói với lòng mình rằng: Ừ! Tu thiền là thế!

Cuối lời nhỏ xin kính chúc cho tất cả mọi người ai ai cũng đều an lạc và hạnh phúc, ai ai cũng đều đạt được phúc giây tuyệt diệu và lắng sâu của thiền định, để sự nhiệm mầu đó sẽ mãi lan tỏa khắp trong mỗi tâm hồn của chúng ta.

Huệ Luật

Nơi chia sẻ của bạn: