Cái Bóng Của Hạnh Phúc

10/06/2011 // No Comment // Views: 466 views // Categories: Bài viết, Truyện // Tags: .

(TXNM): “Tin ta mà không hiểu ta tức là phỉ báng ta vậy.” Lời Đức Phật Thích Ca

Bà Tư ngồi ngắm đi ngắm lại chiếc nhẫn hột xoàn bà mới sắm được trong chuyến đi Cali vừa qua. Chẳng mấy khi bà được ra cái nơi phồn hoa đô hội ấy nên khi được dịp là bà phải đi xem, đi sắm cho thỏa thích.

“Em mua hột xoàn là anh may lắm đó. Có người vợ thì ham cờ bạc, có người thì thích đồng bóng, bói toán. Còn em, em chỉ thích hột xoàn. Mà em đeo thì anh đẹp mặt với bạn bè, rồi sau này rủi mà em có ra đi các con còn được đồ để đeo!”

Bà thường hay nói với chồng như vậy. Ông Tư chỉ còn cách nói vuốt theo:

“Trời đất ơi! Em nói đúng quá! Em thiệt là một người vợ chu toàn. Mà em không xứng đáng được đeo hột xoàn thì còn ai xứng nữa!”

Được chồng khen, bà Tư có trớn tới luôn:

“Nè, anh biết không, em phải rành lắm mới nói chuyện với mấy con mẹ chủ tiệm vàng ở Phước Lộc Thọ đó nghen! Tụi nó nói thách như ranh, may mà em biết rành về nước hột xoàn, rồi lại còn đủ loại, VI, SSI, VSSI…Em chê cho mấy câu, nó im miệng ngay, rồi mới chịu bớt ba chục phần trăm! Nói cho anh biết, hôm nay em save cho anh được hai ngàn rưởi đó!”

Nói rồi bà đưa chiếc nhẫn hột xoàn mới mua ngắm đi ngắm lại. Ôi chao, sao mà nó đẹp thế! Đúng như lời quảng cáo mà người ta thường thấy trong các tạp chí Âu Mỹ “Diamonds are forever“. Càng ngắm bà càng sung sướng xuýt xoa, trái tim gần bảy chục tuổi của bà như muốn gần rơi ra khỏi lồng ngực. Hột xoàn ơi, sao mà tao thương mày quá đi thôi! Dưới ánh đèn, các tia sáng muôn mầu chiếu ra từ nhiều góc cạnh của chiếc nhẫn làm bà lại càng tự trầm trồ. Giá mà đem chiếc nhẫn nghiền ra để ăn được thì chắc bà cũng đã ngấu nghiến nó từ lâu rồi. Nghĩ đến đó bà lại điếng người, suy nghĩ:

“Chết dịch! Mình mua chiếc nhẫn gần mười ngàn bạc mà quên chưa mua bảo hiểm rủi có chuyện gì mà nó mất đi mình làm sao mà sống được?”

Tuy nghĩ như thế song bà lại tiếc rẻ khi nhớ ra là tiền bảo hiểm cho chiếc nhẫn mất những năm chục đô cho mỗi sáu tháng. Bà lẩm bẩm:

“Đương không đem tiền cho mấy thằng bảo hiểm nó ăn.”

Điều làm bà ngần ngại khi nghĩ đến chuyện bảo hiểm không chỉ là số tiền năm chục đô đó, mà là việc bà phải khai trên giấy tờ là mình có của. Tuy lớn lối với bà con là tiền của mình “xài mấy đời không hết!”, bà không thể tiết lộ chi tiết ấy với Sở An Sinh Xã Hội vì muốn được tối đa số tiền trợ cấp xã hội. Đắn đo tới lui, bà tự nhủ:

“Mình đem khai báo với bảo hiểm lại thêm lôi thôi, tụi Mỹ nó biết nó cúp queo-phè thì lại khổ. Vả lại nếu lúc nào mình cũng cẩn thận thì sao lại có thể mất đươc.”

Nghĩ vậy, bà Tư tự khen mình là xài tiền khéo và yên tâm với quyết định đó.

Thúy trầm ngâm sau khi nói chuyện với mẹ. Gần bảy mươi tuổi mà tính bà vẫn còn ham thích đeo nữ trang. Mới đây bà lại gọi cho Thúy sau chuyến đi Cali về để khoe về chiếc nhẫn hột xoàn hai carat mà bà mới sắm được. Bà trầm trồ mãi về chiếc nhẫn rồi sau cùng nói:

“Mẹ thèm chiếc nhẫn ấy từ mấy năm trước nhưng mãi bây giờ mới có dịp để mua!” Thúy nghĩ lại cũng thương cho mẹ. Mấy chục năm trời mẹ tần tảo nuôi sáu đứa con với tiền lương công chức của ba Thúy. Bây giờ qua đến đất Mỹ, mấy anh chị em nàng cũng đã thành đạt, cha mẹ cũng đỡ bận rộn và bắt đầu đỡ chật vật mẹ mới nghĩ đến chuyện mua sắm. Đang mải suy nghĩ chưa kịp nói gì thì Thúy lại nghe mẹ nói tiếp:

“Nè con, bây giờ ba má già rồi, các con giúp ba má mỗi tháng vài trăm để tiêu vặt nghe.”

Thúy hơi lưỡng lự:

“Má có cần gì thì con mua biếu má chứ ba má đã có tiền già, lại ở chung với chị Mai con, đâu có gì tiêu xài mà cần.”

Bà Tư hơi bực mình, nói sẵng giọng:

“Ủa, sao con ăn nói kỳ cục vậy. Má cũng có nhiều chuyện mua sắm làm sao con biết được. Mà nè, má nói để con hiểu thôi, nuôi các con mấy chục năm trời, má nào có tiếc cái gì, kể cả tuổi xuân của má! Thế mà…Thôi, nếu con thấy khó khăn quá thì má không dám ép con đâu. Khuya rồi, con đi ngủ đi để mai còn đi làm.”

(Ảnh minh họa)

Bỏ điện thoại với mẹ xuống, Thúy hơi buồn cho tình mẹ con của mình. Mẹ chỉ vui lòng khi có người tán thành những điều bà nói, và bất cứ sự gì trái ý bà đều bị mang cái nhãn hiệu “bất hiếu, bất nhơn” và “vô ơn bạc nghĩa”. Mấy lúc sau này vì tình hình kinh tế không được khả quan, nhiều người bạn cùng làm với nàng đã bị sở cho nghỉ việc, làm Thúy thấp thỏm sợ lo cho công việc làm của chính mình. Việc làm của Đức, chồng nàng, ở một hãng Software cũng bị chậm lại. Hai vợ chồng nàng đã phải bớt những thứ tiêu xài không cần thiết. Những buổi đi ăn, đi xi nê tối thứ sáu, chỉ có hai vợ chồng khi hai con ở nhà với người giữ trẻ -vốn là một thú vui mỗi tuần của đôi vợ chồng trẻ- đã được thay bằng những phim loại gia đình cho cả nhà cùng xem sau bữa cơm tối thứ sáu. Đức cũng bỏ hết những đam mê của mình như tennis và golf. Nhưng nói làm sao cho mẹ hiểu khi câu trước câu sau đã bị bà ngắt lời bằng những câu buộc tội. Thúy định bụng sẽ đem sổ sách chi tiêu của gia đình trình bày với mẹ nhưng lòng tự ái không cho phép nàng làm như vậỵ, “Má hiểu thì tốt, còn không thì thôi mình đâu có làm gì trái đạo đâu.” Nghĩ như vậy Thúy tạm an lòng với chính mình và thiếp vào giấc ngủ lúc nào không biết.

Bà Tư hậm hực với chồng:

“Anh nghĩ xem con với cái có chán không! Mình nuôi nó ăn học, dựng vợ gả chồng, rồi khi nó có con lại vất vả trông con cho nó, bao nhiêu là công lao khó nhọc. Thế mà anh xem bây giờ nó dám phản em!”

Bà vừa nói vừa vung tay, môi bặm lại, mắt trợn lên. Ông Tư vốn đã quen với những cơn thịnh nộ của vợ xong cũng giật mình:

“Trời đất! Con nó làm gì mà em bảo là nó phản em? Anh thấy nó vẫn lễ độ, vẫn lại thăm, cho quà mình. Mới tuần rồi nó vừa sai chồng nó chở vợ chồng mình đi Montreal, ở khách sạn 5 sao, đi ăn đi uống, đi chợ Tàu… Em vừa khen với anh là thằng Đức dễ bảo, vợ đặt đâu ngồi đó, hiền như cục đất thó mà!?”

Bà Tư trợn mắt ngắt lời chồng:

“Đó là chuyện tuần trước anh ơi! Mà có giỏi thì cũng là thằng chồng nó, chứ con Thúy bây giờ khó bảo, khó dạy lắm. Anh xem, cha mẹ nuôi con công bằng trời bằng biển, mà em chỉ hỏi nó cho em vài trăm mỗi tháng, vậy mà nó dám cãi em. Lại còn dám vặn vẹo má cần tiêu cái gì này nọ. Con với cái gì mà bất hiếu, bất nhơn!”

Bà ngừng lại một chút để thở ra cho bớt cơn giận đang lên, rồi quay qua phân bua với chồng:

“Anh xem đấy, nó bất hiếu với mình rồi cũng có ngày nó bị trời hại cho xem!”

Bà vừa nói vừa vung tay trỏ về phía ông Tư làm ông cũng hoảng hồn lùi lại tránh ngón tay đang xỉa xói.

“Trời đất!! Sao em lại nói gở thế!! Con nó đã làm gì mà em lại nguyền rủa như vậy. Mà nếu nó có làm gì chăng nữa mình là cha là mẹ cũng tha thứ được. Nước mắt chảy xuôi mà em!”

Bà Tư vẫn chưa nguôi cơn tức giận:

“Cho dù em có tha cho nó, trời cũng chẳng tha cho cái loài bất hiếu, bất nhơn, bất đức ấy!! Nè, em nói cho anh nghe. Hôm qua anh cũng đi chùa với em, anh cũng nghe cái ông sư trẻ nhắc lại lời Phật dạy: Nếu có người con nào, vai trái mình cõng cha, vai phải mình cõng mẹ, chạy quanh núi Tu Di cả trăm ngàn năm, dù cha mẹ có đại tiện tiểu tiện trên người mình cũng chưa trả hết công ơn cha mẹ! Đức Phật Ngài nói câu nào là chí lý câu ấy! Con Thúy nó cũng ngồi ngay đấy, ấy thế mà nó cứ trơ cái mặt nó ra, chẳng có phản ứng gì. Vài trăm bạc đã là gì so với công ơn cha mẹ, anh nghĩ có đúng không? Hai vợ chồng nhà nó mỗi đứa làm lương ngót trăm ngàn thì cho cha mẹ vài trăm có là bao nhiêu, anh nghĩ sao!!??”

Ông Tư ôn tồn:

“Em à, em bớt giận một chút anh sẽ nói cho em nghe. Con nó làm nhiều lương song nó cũng có trăm thứ phải chi tiêu của nó. Nào tiền nhà, tiền xe, tiền điện, tiền nước. Nó muốn mua nhà lớn cho cha mẹ nở mày nở mặt, cho em dắt bà con lại xem mỗi lần họ ghé thăm, thì phải trả mortgage cao, rồi hai đứa nhỏ đi học trường tư, tiền thầy dạy piano, tập tennis..v.v.. Đủ thứ tiêu xài sao mình biết được. Mà nè, mình sanh ra con thì cũng có bổn phận phải nuôi dạy cho nó nên người. Khi lớn khôn, nếu con nó có khả năng thì nó biếu nó cho, chớ mình kể ơn, mình bắt ép nó đóng góp thì đâu xứng đáng bực cha mẹ, lại làm cho vợ chồng nó lục đục, cãi cọ khổ cho nó thôi, em nghĩ sao?”

Bà Tư xem chừng không muốn nghe, mặt vẫn hầm hầm:

“Anh thì lúc nào cũng bênh con. Nó có bổn phận với chồng với con nó thế nào thì bổn phận với cha mẹ thế ấy. Nó bất hiếu, bất nhơn với cha mẹ thì trời hại nó. Mà tôi sanh ra nó chứ ông nào có phải làm gì, tôi có chưởi rủa gì nó cũng là quyền của tôi!”

Bà đổi cách xưng hô với chồng, đang từ “anh, em” ra “ông, tôi”, ông Tư lãnh ý biết vợ đã quyết đành thở dài bước ra nhà sau.

Thúy thờ thẫn sau khi bỏ máy điện thoại xuống. Sáng nay Thúy vào sở sớm. định bụng rằng sẽ thanh toán một số công việc còn ngổn ngang, những project mà cấp trên giao cho nàng từ mấy tuần trước. Vừa ngồi xuống bàn giấy chưa kịp bắt tay vào việc, Thúy giật mình vì tiếng điện thoại trên bàn. Thúy bốc điện thoại lên, tự nhủ thầm:

“Ai mà lại gọi mình sớm như vậy nè?”

Đầu giây bên kia có tiếng bà Tư rít lên:

“Nè Thúy, mấy hôm nay tao nằm suy nghĩ kỹ lắm rồi, mày thiệt là bất hiếu, bất mục. Công tao mang nặng đẻ đau sanh mày ra, nuôi mày ăn học, dựng vợ gả chồng cho mày. Rồi sau khi mày sanh con đứa nào tao cũng đến trông con, nấu ăn cho vợ chồng mày được rảnh rang. Vậy mà bây giờ tao chỉ hỏi mày đóng góp chút ít cho tao được dư giả ít đồng để tiêu xài lúc tuổi già thì mày lại mượn hết lý do này nọ để từ chối. Mày là hạng người gì hả con!!?? Mày đi chùa mà không nhớ lời Thượng Tọa GC. giảng hôm lễ Vu Lan: Cha mẹ là Phật- Cha mẹ là Phật! mày nhớ chưa Thúy!! Mày có cha, có mẹ mà không lo làm vừa lòng cha mẹ. Thấy con người ta như con bà Trung tá Huân đó mà tao thèm. Nó mới mua cho ba má nó cái xe Camry mới toanh đời 2007, lại mời ba má đi Việt Nam chơi mấy tuần nhân dịp Tết sắp đến! Thấy người mà nghĩ tới ta, thiệt là buồn tủi.”

Thúy bình tĩnh trả lời mẹ:

“Con cái lo cho cha mẹ được đầy đủ chỉ là một phần thôi má à. Ba má đủ ăn, đủ mặc, đâu có thiếu thứ gì đâu. Bây giờ ba má còn khoẻ con ráng lo đưa ba má đến chùa để tụng kinh niệm Phật, gần gũi Tam Bảo, sửa soạn tư lương rủi lỡ vô thường chợt đến thì khỏi đọa lạc vào những đường ác, như vậy mới thiệt là hiếu chớ. Còn mua sắm xe cho cha mẹ hay là đưa đi chơi chỗ này chỗ nọ chỉ là cái thỏa mãn nhất thời thôi. Mấy Tăng Ni ở trên chùa cũng dạy như vậy, má không nhớ sao?”

Giọng bà Tư giận dữ từ đầu giây bên kia như một con sư tử cái bị thương:

“Tao còn đang mạnh khoẻ mà mày nói cái gì vô thường xảy đến!!?? Mày rủa tao đó hả Thúy!!?? Tao đi chùa cả hai chục năm nay, dự bao nhiêu là khóa tu, có cả mấy cái chứng chỉ treo trong phòng mà mày còn bày đặt trứng đòi khôn hơn vịt sao con?? Mấy ông sư trẻ trên chùa đó tao nể thì tao không nói gì chớ, họ còn chưa đáng tuổi con tao. Mà họ cũng mới đi tu đây, mấy năm trước còn đi làm ‘hàng line’ lia chia, muốn nói gì thì nói chớ ai mà tin!! Mày nghe đây nè, ca dao mình có câu: ‘Thứ nhứt là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa.’, tu nhà mới là hay chớ, còn ở chùa, chỉ ăn xong rồi ngồi tụng kinh gõ mõ, ai tu mà chẳng được!!”

Thúy hoảng sợ khi thấy mẹ nổi sân nói những lời bất kính, nàng dịu giọng:

“Má à, má chưởi mắng con thế nào thì cũng không sao nhưng má đừng xúc phạm đến các bực tu hành nghe má. Tội gì thì sám hối được chứ tội phỉ báng các tăng ni là không sám hối được đâu. Còn cái câu má nói ‘tu tại gia, tại chợ, tại chùa’ gì đó là chỉ đúng một phần thôi. Tu tức là tu sửa, là sửa tính tình của mình chớ đâu phải là cứ nói suông, tự nhận mình tu tức là tu rồi. Còn nếu như mình hơi một chút ai nói gì không vừa ý là sân hận đùng đùng lên thì đâu có gọi là ‘tu tại gia’ được má. Tu tại gia là chỉ cho những người biết sửa đổi cách sống, giữ gìn lời ăn tiếng nói khi đi đứng, nằm ngồi, chớ mình lấy cớ đó rồi chẳng tu tập, lại không lên chùa thì chừng nào mới biết được pháp…”

Thúy đang tính nói tiếp thì nghe giọng mẹ hằn học rít lên từ đầu giây bên kia:

“Trời đất! Thúy!! Mày coi tao có mấy thứ tóc trên đầu mà mày bày đặt dạy đời tao hả con kia!!! Mày quá lắm rồi nghen Thúy. Tao cấm mày không được lên lớp với tao nữa nghe. Mày bất hiếu, bất nhơn, bất đức với tao thì Trời Phật cũng chẳng để cho mày yên đâu. Thế nào rồi mày cũng bị tai nạn, lưới trời lồng lộng con ơi, lưới trời lồng lộng con ơi!!!

Giọng bà gầm thét lên ở hai câu cuối, Thúy nghe một tiếng đập mạnh vang vào tai rồi cuộc điện đàm chấm dứt đột ngột.

(Ảnh minh họa)

Thúy ngồi yên lặng, ngậm ngùi nhớ lại những ngày êm đềm mà gia đình nàng đã có khi mới đặt chân lên đất Mỹ. Thuở ấy, gia đình nàng có ba anh em trai và ba chị em gái mà phải dồn vào ở trong một căn nhà thuê chỉ có ba phòng – một phòng cho cha mẹ, một phòng cho ba cô con gái đang lớn tuổi từ mười lăm đến mười chín; phòng còn lại cho ba cậu con trai tuổi từ tám đến mười ba. Nhà thì chật hẹp, buồng tắm, bếp núc cũng không rộng gì, vậy mà Thúy nhớ lại chuỗi ngày ấy như một vị ngọt ngào đã trôi qua quá nhanh trong miệng, chưa kịp cảm nhận thì nó đã thoáng mất. Thúy làm sao quên những buổi tối trong căn phòng khách, mấy cậu nhỏ thì lo làm bài lớp nhỏ, còn ba chị em lớn thì cặm cụi trong bài vở của mình. Mùa hè đến thì mấy cậu con trai đi bỏ báo, còn các chị lớn thì đi làm ở một nông trại cách Harrisburg hơn bốn mươi phút lái xe. Công việc dù cực nhọc nhưng cả nhà có niềm vui vì chờ mong đến cuối tuần để xum họp cạnh bữa cơm gia đình do má sửa soạn. Tất cả những cố gắng ấy là để có được một chỗ ở khang trang hơn, một tương lai vững chắc hơn cho tất cả. Ngày đó mọi người trong gia đình cũng đâu để ý gì đến quần áo, sắm sửa gì cho cam. Có gì mặc nấy, miễn tươm tất gọn gàng là xong. Thúy nhớ lại hình ảnh của ba má khi ấy: Ba nàng lúc nào cũng ân cần khuyên các con ráng lo cho tương lai, còn má nàng thì lúc nào cũng tần tảo ngược xuôi, lo mua sắm, bếp núc cho một nhà gần mười miệng ăn. Cuộc sống tất bật như vậy mà hóa ra vui vì chẳng ai còn có thì giờ để phiền trách ai, người nào cũng có phần việc của người nấy.

Cuộc sống giản dị ấy như một cuốn phim êm đềm cứ chiếu đi chiếu lại mãi trong tâm Thúy. Nàng ngồi trầm ngâm tự hỏi do đâu mà hồi đó gia đình hòa thuận dù là thiếu thốn, còn bây giờ thì quá dư dả mà mẹ nàng lúc nào cũng la lối, dằn vặt con cái. Có phải khi bận rộn lo sinh nhai, người ta ít những mong cầu được voi đòi tiên. Lại nữa, khi hòa mình vào một mục đích chung, dù chẳng ai bảo ai mà người ta sống theo lý tưởng “Một người vì mọi người, mọi người vì một người” một cách rất tự nhiên, một hình thức “vô ngã là niết bàn” của nhà Phật. Trái lại, khi “nhàn cư vi bất thiện” con người lại nẩy ra nhiều ước muốn ích kỷ, mà càng nhiều ước muốn ích kỷ thì càng dễ sinh ra nhiều xung đột với tha nhân. Đầu óc Thúy miên man đến những ý tưởng mà Thày GC đã nói trong một bài pháp thoại về hạnh phúc và chữ nhàn trong đạo Phật cách đây vài tuần. Thúy không mấy hiểu chữ Nho nhưng nhớ mang máng ít câu “Tri túc, tiện túc, đãi túc hà thời túc, tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn”. Thày giảng nghĩa ngắn gọn là nếu mình “biết đủ liền đủ, đợi đủ chừng nào đủ và biết nhàn, liền nhàn, đợi nhàn chừng nào nhàn”. Thúy tự nhủ lại mấy chữ nho khác mà nàng mới học đuợc trong bài pháp thoại, “thiểu dục tri túc”, bớt muốn thì sẽ biết đủ, đơn giản thiệt mà sao cũng khó thực hành, khi con người hết cuối tuần này đến cuối tuần khác cứ lao đầu vào những cái “mall” để săn đuổi những món hàng sale 70, 80%, những món hàng mua vội và sẽ nằm trong một xó tủ nào đó khi về tới nhà. Hóa ra người ta định nghĩa hạnh phúc của mình qua những của cải vật chất tích tụ được. Họ đếm tiền để trong nhà băng, đếm quần áo vàng bạc trong tủ, trên chân tay, đếm bằng cấp, xe cộ… rồi lớn lối, vênh vang vì những thứ đó. Họ quên rằng còn có những của cải khác bền lâu và vĩnh cửu hơn. Nhưng cái niềm vui đến từ của cải chẳng được bền lâu chút nào, vì càng có thì họ lại càng mong cầu, mà mong cầu lớn không đạt được thì sân hận đau khổ. Cái vòng luẩn quẩn cứ thế mà tiếp diễn. Như thế thì họ có khác gì chú chó nhỏ trong truyện ngụ ngôn của Aesop: Khi đi qua con sông nhìn thấy cái bóng của cục xương mình đang ngậm to lớn hơn cục xương đang có, chó bèn nhảy xuống sông lao theo cái bóng của hạnh phúc để rồi xương cũng chẳng được mà còn mất mạng. Thúy chợt nghe trong đầu vang vọng lại những câu nhạc trong một bài hát của Trịnh Công Sơn mà nàng thường ưa thích:

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi mãi trăm năm một cõi đi về
….
Một đường vòng quanh, một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non, một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa

Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi đâu là chốn quê nhà

Đúng là một cái vòng tiều tụy đã bám chặt lấy tâm con người ta, hết ăn rồi đến ngủ, hết ngủ rồi lại ăn, lại tiêu hóa bài tiết… cứ vậy mà qua ngày đoạn tháng cho đến lúc nhắm mắt lìa đời. Người ta sống với cái thân của mình, cung phụng cho nó đủ mọi thứ mà đâu biết là mai mất thân sẽ đi về đâu. Nàng băn khoăn vì làm sao giải thích cho mẹ biết để bà thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy, khi mà mỗi lời nàng nói cứ bị cắt ngang bằng những nhãn hiệu “bất hiếu, bất nhơn”, “vô ơn bạc nghĩa”… Điều làm cho nàng buồn khổ không kém là những lời nguyền rủa của mẹ. Bà có thật là muốn cho con mình bị tại nạn chăng, hay là khi cơn giận nổi lên thì những lời ác độc cứ tuôn ra mà bất kể đến sự đau khổ của người khác? Thúy quay về với thực tại, nhìn vào chồng hồ sơ, công việc ứ đọng lại ở trên bàn từ đầu tuần đến giờ. Nàng làm việc như một cái máy, lướt qua những con số, những biểu đồ… cố gạt đi nỗi buồn bực trong lòng. Giờ ăn trưa đến, mấy người đồng nghiệp rủ nàng xuống cafeteria dùng bữa, Thúy thoái thác, viện cớ là đang bận rộn song kỳ thực là vì không muốn phải giải thích cho các bạn cái mặt ủ rũ như bánh bao chiều của mình. Một giờ, rồi hai giờ, ba giờ trôi qua, nàng nhanh lẹ giải quyết các công việc. Thúy ngẩng đầu nhìn lại chiếc đồng hồ treo tường. Trời ơi, chưa gì mà đã bốn giờ hơn. Hôm nay thứ sáu Đức ra trễ, tới phiên nàng phải đi đón hai con. Thúy xếp lại chồng hồ sơ, gởi kết quả của những project mới làm cho người supervisor qua e-mail rồi đóng cửa văn phòng, phóng ra thang máy.

Thúy vội vàng chạy ra bãi đậu xe của sở kiếm đường ra xa lộ 83. Xe cộ chạy như mắc cửi, cũng như thường lệ vào giờ đi làm về, nhất là lại là chiều thứ sáu, ai nấy đều háo hức về nhà mình. Thúy len lỏi qua những chỗ trống trong lane bên cạnh, qua phải, qua trái. Sao mà mấy người này đi chậm như rùa vậy, họ không biết mình đang vội hay sao đây? Thúy muốn gọi cho nhà trường biết mình đến trễ, nàng với qua ghế bên cạnh kiếm cái ví. Bị cái dây an toàn (seatbelt) làm vướng víu, Thúy bật chốt cho nó ra – một hành động thật ngu xuẩn – rồi bỏ tay vào trong ví quờ quạng kiếm cái cell phone. Bất chợt Thúy nhìn thấy chiếc xe đằng trước thắng gấp, nàng vội đạp chân thắng nhưng đã quá trễ. Chiếc xe của nàng tông vào đuôi chiếc truck đằng trước, chiếc xe chạy sau không thắng kịp tông vào đuôi chiếc xe du lịch kiểu nhỏ của Thúy. Cái bao hơi an toàn (airbag) tung ra đỡ lấy lồng ngực nàng, mùi khét tỏa đầy trong xe. Người Thúy bay ra khỏi ghế, như một phản xạ, nàng đưa tay ôm lấy đầu và ngất đi không còn biết gì nữa…

Đức lo lắng nhìn đồng hồ. Đã gần sáu giờ mà Thúy và hai con cũng chưa về đến nhà. Mọi khi thì mỗi chiều thứ sáu là Thúy đón con và vào khoảng năm giờ rưỡi là có mặt ở nhà rồi. Đức vội vàng gọi cho PM Services (dịch vụ trông giữ các học sinh có cha mẹ tới đón trễ) và xin hỏi xem hai con mình có ở đó không. Hai đứa nhỏ giọng lo lắng cho biết là tụi nó cũng đợi mẹ đã hơn một giờ đồng hồ. Thật là lạ, vì Thúy có tính rất kỹ, nếu đi trễ thế nào nàng cũng đã gọi rồi. Tiếng điện thoại trong nhà chợt vang lên. Đức vội chụp lấy ống nghe:

Is this Mr. Duc Le? Sir, your wife was in a very bad accident. You must come to Hershey Medical Center on Nye Road right away!”

Đức vào đến nơi thì thấy Thúy đang ở trong ICU (Intensive Care Unit) đầu nàng đầy băng trắng, hai tay cũng đầy băng. Người bác sĩ trưởng giải thích cho anh:

“Bà nhà lái xe quá nhanh nên khi xe trước thắng gấp không dừng lại kịp và đâm vào xe họ, rồi xe sau tông tới làm xe bà bị xẹp lại như cái accordion, nhưng sức chấn động làm bà bay ra khỏi ghế ngồi lên phía nóc xe; chúng tôi không rõ chi tiết tại sao hai tay bà bị gẫy nhưng có lẽ nhờ đó mà đầu bà không bị thương tích nặng. Tuy nhiên, sức chấn động làm bà bị ngất đi. Chúng tôi không biết có bị gì nặng không nhưng phải chờ một số các phim CT scan và quang tuyến X mới biết rõ hơn.”

Đức nhìn vợ mà lòng bàng hoàng. Mới sáng nay vợ chồng, con cái còn ngồi ăn uống xum vầy, mà bây giờ… Đức không dám nghĩ thêm. Chàng chợt nhớ đến hai con còn đang ở trong trường, vội vàng gọi văn phòng dịch vụ giữ trẻ xin họ nán thêm nửa giờ rồi gọi cho ba má Thúy. Bà Tư bốc điện thoại:

“Ai đó? Đức hả con? Có chuyện gì không con? Vợ chồng con đều khoẻ chứ? Cái gì !!! Con Thúy bị đụng xe, bị thương nặng hôn mê hả con?? Trời ơi !! Con ơi là con!! Thúy ơi là Thúy!! Con mà có bề gì thì làm sao má sống đây con ơi!!”

Đức cố gắng giữ bình tĩnh:

“Thúy bị thương nặng nhưng chắc cũng qua khỏi má à. Con nhờ ba má hay ai đó đến đón hai đứa nhỏ ở trường rồi đem tụi nó lại đây giùm con.”

Ông bà Tư cùng mấy anh chị em Thúy đem hai cháu đến Trung Tâm Y Khoa gặp Đức trong ICU. Bà Tư nhìn con hôn mê sau lớp kiếng của căn phòng bệnh viện, mà bù lu bù loa:

“Thúy ơi, má hại con rồi con ơi! Mấy tuần nay má cứ nguyền rủa con, mong con bị tai nạn để mở mắt con ra, má đâu có ngờ là sẽ ra nông nỗi này đâu con!! Trời ơi!! Con ơi là con!! Trời đừng bắt con tôi, trời ơi!! Cho tôi đi thế nó, nó còn hai đứa con dại!! Hu..hu ..hu..hu..”

Ông Tư cố gắng trấn an vợ:

“Con nó bị thương nặng thôi chứ đâu có chết mà bà làm ầm ĩ lên vậy. Bây giờ tôi có ý kiến này bà và các con nghe đây: Con nó đang trong lúc nan nguy và tôi biết là trước đó nó cũng có chuyện không vui gì với bà. Vợ chồng mình đi chùa mười mấy năm nay nhưng cũng không tin gì Tam Bảo; mà mình không tin thì Phật làm sao độ mình được. Tôi đề nghị mình đến chùa lễ Phật rồi mời Thầy GC đến đây cầu an cho con để nó được tai qua nạn khỏi. Bà Tư im lặng đồng tình. Về đến nhà, ông bà Tư sửa soạn hoa trái đến chùa HN để lễ Phật. Chào hỏi các Tăng Ni trong chùa xong, ông bà Tư mặc áo tràng đến trước bàn thờ Phật. Bà Tư khấn nguyện:

“Con lạy Đức Phật A Di Đà, lạy Ngài Quán Thế Âm, Ngài Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật phù hộ độ trì cho con Thúy tai qua nạn khỏi. Con xin sám hối những lỗi lầm mê muội của con và nguyện suốt đời sẽ hộ trì Tam Bảo.”

Bà đứng lặng yên, hai giòng nước mắt tràn trên má, đôi bàn tay chắp trên ngực, nét mặt thành khẩn. Ông Tư đứng cạnh vợ cũng lâm râm khấn nguyện. Qua khói hương nghi ngút, ông như thấy Đức Bồ Tát Quán Thế Âm vừa mỉm cười chứng minh cho vợ chồng ông.

Thầy GC đến Trung Tâm Y Khoa Hershey được gia đình Thúy đón ở ngay cổng vào. Bà Tư kính cẩn vái Thầy, nét mặt căng thẳng như có điều gì bứt rứt. Bà hơ hải nói liền:

“Lạy Thầy, Thầy cứu con Thúy cho con, con làm hại nó rồi Thầy ơi!!”

Thấy Thầy có vẻ ngơ ngác không hiểu, bà Tư đành phải kể đầu đuôi tự sự, chuyện hai má con xích mích làm sao, rồi bà nguyền rủa khấn vái xin Trời Phật cho Thúy một bài học ra sao… Thầy GC lắng nghe, nét mặt hiền từ như thông cảm nỗi đau khổ của người mẹ đang bị lương tâm cắn rứt. Đợi bà nói xong, Thầy chậm rãi đáp:

“Cụ không cần phải lo lắng, hối hận là cô Thúy bị tai nạn là do những lời cụ nói đâu. Đúng là tất cả mọi việc trên đời đều có nhân có quả, nhưng đâu phải mình nguyền rủa ai là người ta bị tai nạn liền. Nếu quả thế thì thật là Trời Phật không công bằng chút nào. Có lần Đức Phật đã trả lời những người Bà La Môn về việc họ cầu nguyện để cho một số người được gặp may và trù ểm để cho những người khác gặp tai họa. Ngài hỏi họ: ‘Này các Bà La Môn! Ví như bây giờ có ai lấy một hòn đá nặng ném xuống giếng rồi mời mười thầy Bà La Môn đến cầu nguyện cho đá ấy nổi lên, liệu nó có thể nổi lên chăng?” Những thầy Bà La Môn trả lời: “Bạch Thế Tôn, không thể. Đá nặng hơn nước nên sẽ chìm xuống cho nên đừng nói gì mười thầy Bà La Môn, dù có một trăm thầy Bà La Môn cũng không làm cho đá nổi lên được!” Đức Phật lại hỏi: “Lại nữa, các thầy Bà La Môn! Ví như bây giờ có ai lấy dầu đổ xuống giếng rồi kêu các ông đến khấn nguyện cho dầu chìm xuống nước, dầu ấy có chìm được chăng?” Các Bà La Môn trả lời: “Bạch Đức Thế Tôn, cũng không thể. Dầu nhẹ hơn nước nên không thể nào chìm xuống nước nên đừng nói gì đến mười thầy Bà La Môn, dù có một trăm thầy Bà La Môn cũng không làm được việc ấy.” Đức Phật lại dạy: “Cũng vậy, này các Bà La Môn! Phước hay họa của một người nào là do nghiệp quả đã chín mùi của những người ấy chẳng thể do trù ểm hay cầu xin mà được.” Tôi kể câu chuyện này để cụ an tâm là không phải vì cụ mà cô Thúy đã bị tai nạn. Cô ấy có thể bị tai nạn vì lái xe vội vã không để ý trước sau, có thể là cô đang thiếu ngủ hoặc vì lo nghĩ điều gì nên không chú ý những xe cộ chung quanh. Việc cụ có những ý không đẹp về con gái như la mắng, kể cả nguyền rủa chỉ làm cho liên hệ mẹ con khó khăn hơn thôi. Cô Thúy là một người con có hiếu, luôn cố gắng đưa cha mẹ đến chùa lễ Phật nghe pháp, thế nào thì cũng tai qua nạn khỏi thôi, cụ và gia đình đừng lo lắng. Chúng tôi sẽ cầu nguyện Chư Phật, Chư Bồ Tát gia hộ, trợ lực cho cô chóng bình phục.”

Hai tuần sau tai nạn, Thúy mở mắt lần đầu tiên. Chung quanh nàng là chồng và hai con cùng cha mẹ và các anh chị em. Hai đứa nhỏ con nàng òa lên khóc:

“Má ơi, má sống lại rồi, má đừng bỏ tụi con nghe, tụi con ráng luôn luôn nghe lời má mà!”

Thúy cười, giọng yếu ớt:

“Ờ, má không bỏ hai con đâu.”

Bà Tư nhìn hai đứa cháu, nhìn đứa con gái mà bà tưởng là đã suýt mất lòng vừa mừng, vừa hối. Bà chạy lại bên giường bệnh, quỳ xuống bên cạnh Thúy, mếu máo nói:

“Thúy ơi, má có lỗi, má xin con tha lỗi cho má nghen con. Không biết má bị cái gì che mắt mà không thấy con là người con hiếu hạnh. Bây giờ thì má mới thấy tình người mới là quan trọng, còn ba cái của cải nay còn mai mất, có chi là quan trọng. Má thiệt là có phước có được đứa con gái như con, không những biết Phật Pháp mà lại còn giúp cha mẹ gần Tam Bảo nữa. Con tha lỗi cho má nghen con.”

Nói rồi bà ôm chặt lấy Thúy như sợ cô con gái biến đi. Thúy cười, nụ cười bình an như một gánh nặng vừa được trút khỏi vai:

“Con đâu có dám giận má đâu, hồi nào tới giờ con chỉ mong má thấy được chân hạnh phúc: Gia đình hòa thuận là phước báu lớn, biết lỗi của mình là phước báu lớn, biết nghe pháp đúng thời điểm là phước báu lớn. Phần con, bây giờ con nhớ lại là hôm đó con chạy xe cũng ẩu nên mới ra nông nỗi. Con đổi lane bậy, chạy qua chạy lại, vội vàng mong đến đón hai đứa nhỏ, trong đầu thì suy nghĩ lung tung, thiếu chú ý nên thắng không kịp gây ra tai nạn. Bác sĩ nói con còn rất may mắn chỉ bị gẫy hai tay và bị chấn động ở đầu (concussion). Tuy phải một thời gian lâu mới lành như thường nhưng may là thoát chết. Ba má à, con chỉ mong là tất cả gia đình mình luôn thông cảm, thương yêu nhau như hồi mới qua Mỹ…”

Thúy còn muốn nói nhiều hơn nhưng những viên hydrocodone -thuốc chống đau- làm cơn buồn ngủ ập tới. Mắt trĩu xuống, nhắm lại, gương mặt thanh thản, nàng thở nhẹ và thiếp đi. Ngoài kia ánh bình minh đang lên đón chào một ngày mới…

Vi Trần

Bài viết khác:

  1. Hạnh Phúc Nào Cho Con
  2. Hạnh Phúc Là Tiền Đề của Khổ Đau
  3. Truyện ngắn: Bóng Đêm
  4. Giải Phương Trình Số Phức….: Cuộc Đời
  5. Bóng Mây của Nhỏ

Nơi chia sẻ của bạn: