Tâm Ca Vu Lan (1)

14/06/2011 // No Comment // Views: 30 views // Categories: Bài viết, Tùy Bút, Đặc biệt // Tags: .

(TXNM): Kính thưa toàn thể quý độc giả! Ban Biên Tập trích từng phần nội dung của cuốn sách “Tâm Ca Vu Lan” của Tác giả Thạnh Vũ Tuệ Đàm Đức, để gởi đến quý độc giả nhân mùa vu lan lại sắp trở về trên quê hương Việt Nam.

Lời cảm niệm

Từ vô thỉ trập trùng, từ bến đời mở lối, anh chị và tôi đã hiện diện khi mở mắt chào đời cho đến lúc khôn lớn. Theo dòng sinh tử, bao nhiêu lần đến là bấy nhiêu lần đi, nhưng rồi những gì chúng ta đã thọ nhận trong mỗi kiếp người đều đáng ghi nhớ, hay đều là tiếng nói của con tim trong nhịp sống hiếu từ diệu đạo, và đang vang dội lên niềm hoài bão, ước vọng, khát khao giữa giai điệu bình sinh, vũ trụ.Ân đức mà anh chị và tôi đã lãnh lấy tự bao đời không còn ngằn mé, đã trở thành vô biên bất hủ.Hãy xem kìa! Giữa sự tao phùng ấy, một vườn hoa rộ nở, một bầu trời tung sắc tỏa kỳ hương, với ngàn lời thì thầm hoa cỏ, với muôn đóa diệu thường. Tất cả đều là hồng phúc, là sự ban tặng của thiên nhiên, của vũ trụ cho anh chị và tôi, không ngoài sự sống hữu vi, vì tất cả chúng ta đều là con của cha và mẹ. Hãy cùng nhau vang ca lên giai điệu tin yêu, cùng nhau đón nhận hạnh phúc chân thật ngay lúc này và hãy tiến bước dâng lên cuộc đời vạn trái tim sen.

Ân Đức – là tiếng nói ngay từ khi chưa tượng hình, tôi và anh chị đã  bắt  gặp  hòa  quyện lấy, ta hãy duy trì, cho đóa hoa cát bụi nhuộm màu chân lý trong thiên đường rộng mở này, góp phần vào cuộc đời bằng những hành trang đầy sức sống mới, tô điểm ân đức bằng muôn sắc cầu vồng của tình yêu chân lý. Xua tan sự giá lạnh của vô nghì u tối, và ngục tù tội lỗi của si mê. Ân cha, nghĩa mẹ – Thái Sơn vạn hải mênh mông bao la vô bờ bến, tôi và anh chị đã tắm mình vui chơi tự bao đời. Giờ đây, chúng ta hãy cùng yên lặng, chánh niệm tỉnh thức, để nghe tiếng gọi hải triều âm vỗ về trong bình sinh vũ tru, biển vẫn hát giai điệu trong thầm lặng và gởi hồn vào cát trắng mênh mông, chúng ta hãy hân hoan đón nhận, cho dư âm hiếu từ diệu đạo luôn thắm nhuần nhựa sống ở trái tim và tâm hồn mỗi ngày. Bằng tất cả tấm lòng… Xin trân trọng kính dâng những người con của cha và mẹ. Rất mong được sự đón nhận, hòa cảm.

……..$$$……..

Ý NGHĨA VU LAN


Hằng năm, đến ngày rằm tháng bảy người Việt Nam ta thiết lễ Vu Lan, là ngày đền ơn đáp nghĩa hay còn gọi là ngày tạ ơn cha mẹ. Ngày Vu Lan là ngày của đạo lý tình người, tinh thần ấy không còn là của riêng Phật giáo mà là truyền thống văn hóa của cộng đồng dân tộc Việt Nam. Vu Lan là dịp nhắc nhở cho chúng ta sống biết tri ân báo ân đối với ông bà, cha mẹ, huyết thống tổ tiên tâm linh của chúng ta, là cơ duyên để chúng ta quay lại với cội nguồn dân tộc. Tinh thần Vu Lan đã hội nhập với đời thường con người, gần gũi hơn trong sự phát triển cộng đồng qua thi ca văn học, qua lĩnh vực đời sống văn hóa khoa học nhân văn. VU LAN LÀ GÌ? Vu Lan nói cho đủ là Vu Lan Bồn, phiên âm từ chữ “Ura-bon-e” xuất xứ từ phạn ngữ Sanskrit “Ullambana” Một hình thức đọc gọn từ chữ “Avalambana” nghĩa là treo ngược. Trung Hoa dịch là : Giải đảo huyền tức cứu người bị treo ngược. Người Trung Hoa phiên âm từ “Ura-bon-e” thành từ Vu Lan Bồn. Nói tắt là Vu Lan. Từ đó lễ Vu Lan Bồn trở thành một tập tục thờ cúng tổ tiên rất quan trọng trong nền văn minh các nước Á Đông như : Nhật Bản, Trung Hoa, Đài Loan, Việt Nam, v.v… Kéo dài bốn ngày bắt đầu từ ngày 13.7.ÂL cho tới mãn ngày 16.7.ÂL hàng năm.

VU LAN TRUYỆN TÍCH. Truyện tích Vu Lan được bắt nguồn từ câu chuyện của Đức Mục Kiền Liên. Đây là nhân vật hiện thực lịch sử, đệ tử của Đức Phật Thích Ca có thần thông đệ nhất. Mẹ của Mục Kiền Liên là bà Thanh Đề, khi còn sống bà gieo nhiều ác nghiệp nên lúc chết đọa vào ngục Vô Gián. Khi chứng được lục thông Đức Mục Kiền Liên phóng nhãn quan xuống ngục tìm mẹ, thấy mẹ mình bị đày đọa đói khát khổ sở, ông đem bình bát cơm của mình dâng mẹ dùng. Vì nghiệp chướng keo kiệt bỏn xẻn tiền căn chưa dứt nên khi bà Thanh Đề bưng cơm đưa lên miệng ăn, cơm đã hóa ra than lửa bà ăn không được. Mục Kiền Liên thấy vậy đau khổ thương mẹ, ông về bạch với Đức Phật. Đức Phật dạy : Vì nghiệp chướng mẹ ông nặng nề, nên một mình ông không thể cứu được. Phải chờ đến rằm tháng bảy, sau ba tháng an cư kiết hạ, ông thiết đại lễ cung thỉnh mười phương tăng giới, nhờ oai đức thánh chúng cầu nguyện phụ trợ hộ trì mới giúp mẹ ông giải tội nghiệp oan khiên. Mục Kiền Liên bạch hỏi thêm : Bạch Đức Thế Tôn, nếu như đời sau có người con nào hiếu thảo muốn báo đáp ân sâu cho cha mẹ, hàng năm thiết lễ cầu nguyện như con có được không? Đức Phật dạy : Bổn phận làm con luôn tưởng nhớ ơn cha mẹ mà ra công đáp đền, hằng năm rằm tháng bảy thiết lễ Trai Đàn cầu nguyện thì tổ tiên ông bà cha mẹ được cơ duyên lành để giải trừ bao tội lỗi, kẻ âm được siêu thoát, người dương được thanh thới. Việc làm này quả phúc đức và lành thay! Đúng như thế Đức Mục Kiền Liên làm theo lời Phật dạy, quả nhiên bà mẹ ông được siêu thoát. Tinh thần báo hiếu thiêng liêng này đã là một tập tục truyền thống, cho đến hôm nay ngày Vu Lan trở thành một ngày lễ hội của con người, của thế giới. Quan niệm về chữ hiếu của đạo Phật từ đó cũng rộng rãi hơn, tinh thần hiếu tâm Vu Lan bao gồm báo ân cả người sống và người chết, cả sinh linh vạn loại vượt qua không gian thời gian. Câu truyện tích có thật này đã trở thành áng văn học làm phong phú cho nền văn hóa Á Đông. Vu Lan một thông điệp nhắc nhở chúng ta những ân nghĩa trong cuộc đời.


…….$$$……..

Ý NGHĨA BÁO ĐÁP TỨ TRỌNG ÂN

Với dân tộc Việt Nam, một đất nước với bốn nghìn năm văn hiến, đạo hiếu là tinh thần văn hóa bất di bất dịch đối với đời sống đạo đức con người. Ý nghĩa Vu Lan là đỉnh cao của chân thiện mỹ, xây dựng đời sống tri thức cộng đồng, phát triển nhân sinh xã hội qua bốn phương diện gọi là Tứ Trọng Ân : Ân cha mẹ – Ân tam bảo sư trưởng _ Ân quốc gia xã hội -Ân chúng sinh vạn loại.

1. ÂN CHA MẸ : Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật. Hiếu kính cha mẹ là bổn phận của người con. Cha mẹ là người sinh ra mình, nuôi dưỡng mình nên mình phải cung kính báo ơn, đây là công đức lớn được sánh ngang với trời Phạm Thiên. Công đức của những người con hiếu thuận với cha mẹ thật vô lượng vô biên, nhất là lúc cha mẹ khi tuổi về già chúng ta phải chăm nom săn sóc. Đạo hiếu là truyền thống lâu đời của văn hóa Á Đông. Phải ý thức được rằng cha mẹ tại tiền như Phật tại thế, thờ kính mẹ cha là thờ kính Phật. Cha mẹ mình, mà mình không tôn kính, không nhớ ơn thì có lẽ không còn ai để mình tôn kính và nhớ ơn trên cuộc đời này. Trong kinh Tăng Chi I, 75. Có dạy :Này các Tỳ kheo. Có hai hạng người trả ơn không thể nào được. Thế nào gọi là hai? Đó là mẹ và cha. Nếu một bên vai cõng mẹ, một bên vai cõng cha, làm như thế suốt trăm năm cho đến một trăm tuổi, người con cũng chưa làm đủ hay trả ơn đủ cho cha mẹ. Và nếu đấm bóp, thoa, xức, tắm rửa xoa gội, nơi đó mẹ cha có vãi đại tiện, tiểu tiện dù như vậy thì người con cũng chưa làm đủ hay trả ơn đủ cho mẹ cha.Vì cớ sao? Vì rằng cha mẹ đã hy sinh tất cả cho con cái, dưỡng nuôi chúng lớn, dạy dỗ chúng vào đời. Sữa mẹ mà những người con uống trong người đã lưu truyền luân hồi trong một thời gian dài, cái này là nhiều hơn chứ không phải nước trong bốn biển. Cho nên những người con sống hiếu thuận với cha mẹ chính là tấm gương sáng về đạo đức tâm linh cho thế hệ hôm nay và mai sau. Công đức của người con cao quý nhất không gì bằng hiếu hạnh, và ngược lại tội báo lớn nhất không gì bằng bất hiếu. Hiếu thuận thờ kính cha mẹ là hạnh đạo tốt lành, được cha mẹ mến thương người con đó sẽ được hạnh phúc, nhân quả báo ứng vẹn toàn. Cha mẹ là bậc ân đức cao cả mà chúng ta phải tôn trọng quý kính như một vị Phật, chúng ta không làm tròn bổn phận của một người con hiếu đạo thì thật là hổ thẹn với tha nhân. Được phụng dưỡng cha mẹ là vận may tối thượng nhất của người con. Nếu không có cha mẹ thì liệu ta có được ngày hôm nay hay không ? Buổi đầu ta mới biết đi, biết nói; ai tập ta đi, ai tập ta nói? Ta có thể sống theo bản năng trọn vẹn cho đến ngày trưởng thành hôm nay…? Báo đáp mẹ cha không phải phụng dưỡng cha mẹ bằng tiền của, vật chất mà phải giúp cha mẹ mở rộng niềm tin chánh pháp, sống tri kiến  hiểu biết, không gieo ác nghiệp, không mê tín dị đoan, không làm đau khổ cho mình và cho người cũng như cộng đồng xã hội.

2. ÂN TAM BẢO SƯ TRƯỞNG: Tam Bảo là ba ngôi báu: Phật-Pháp-Tăng. Nhờ quy y Tam Bảo Phật Pháp Tăng mà chúng ta được tăng trưởng lòng từ biết yêu thương và cảm thông mọi người, biết lắng nghe thấu hiểu sống trong sự hỷ xả thanh cao thiện lành, thấy được chơn ngụy quấy ác, để chúng ta trao dồi tâm tánh mà sống có đạo hạnh gần gũi thân thiện với tha nhân. Sư trưởng là những thầy cô đã dạy dỗ mình, khai mở cho mình học hành có trí tuệ hiểu biết từ lúc ngây thơ đến lúc trưởng thành. Trong đời sống của chúng ta, ngoài cha mẹ thì những người thân thuộc là những mối quan hệ phát triển được đời sống đạo đức của mình. Hơn ai hết thầy cô là bậc giáo dưỡng cho ta nhân cách lẽ sống, để chúng ta có được trí tuệ, nhận diện sự phong phú sâu sắc trong nghề nghiệp, trao đổi phát triển trong cộng đồng xã hội. Ân Tam Bảo và ân sư trưởng nói trên, ngoài tình cha mẹ ra, đây cũng là huyết thống tâm linh đầy máu mủ trong thịt da của mỗi người chúng ta không bao giờ quên. Để có được một cuộc sống trọn vẹn từ vật chất đến tinh thần, từ thuở bé lọt lòng đến ngày ta khôn lớn; có lẽ phải tốn rất nhiều công sức cha mẹ, thầy cô đã nuôi dưỡng đem đến cho chúng ta.

3. ÂN QUỐC GIA XÃ HỘI :Quê hương là ý niệm và trách nhiệm của dân tộc nói chung, của từng người nói riêng. Ý thức được đất nước là trách nhiệm của mỗi người chúng ta, đối với những người đang bảo vệ hòa bình cho nhân dân bá tánh được an cư làm ăn cơm no áo ấm. Ân quê hương đất nước, là ân những nhà lãnh đạo chức trách giữ gìn bảo vệ đồng thời phát triển xã hội đất nước ngày càng hưng thịnh. Nhờ có họ mà giữ được thanh bình độc lập cho dân tộc, giống nòi thêm thạnh trị hạnh phúc, nạn đao binh chiến tranh xâm lược gây chết chóc và khổ đau cho quê hương đất nước, lo âu và sợ hãi của người dân sẽ không còn. Từ đó mà chúng ta được thoải mái, thanh thản, lạc nghiệp, ăn học sinh hoạt, phát triển đời sống tinh thần một cách tự do, tự tại, phát huy nhiều tiềm năng trong cuộc sống như ý trọn vẹn đầy đủ.

4. ÂN CHÚNG SINH VẠN LOẠI: Ngoài ân cha mẹ sinh dưỡng, ân tam bảo thầy cô đỡ đầu học hành, ân quê hương đất nước là vành nôi mặt bằng cuộc sống; thì còn ân vạn loại chúng sinh, đây là sự tương hỗ cho nhau rất cần thiết cho ta. Cuộc sống này không phải chỉ có một mình ta đơn điệu, tất cả là một sợi chuỗi móc xích với nhau, kẻ cho qua người cho lại mà tạo nên sự thăng bằng cuộc sống, từ loài người cho đến thiên nhiên, cỏ cây hoa lá, đất trời muôn vật. Bởi vậy không có một giây phút nào mà chúng ta không thọ nhận ân đức của tha nhân. Tuy rằng trên trái đất có rất nhiều dân tộc khác nhau về màu da sắc áo, nhưng cùng một chủng loại sống trên thế gian này. Trần gian là sự đột biến của sinh trụ hoại diệt, không gian thời gian là sự tương phản dịch lý âm dương. Do vậy môi trường sinh thái là không khí sự sống của muôn loài không thể thiếu. Từ góc độ này mà chúng ta phải biết dù chỉ là một hơi thở, chúng ta phải biết làm ân đức cho niềm vui, sự sống của hôm nay và mai sau.
Báo đáp tứ ân là bốn ân lớn nhất, trọng đại nhất của đời người mà bất cứ ai cũng không thể nguôi quên. Ngày Vu Lan đã trở thành một lễ hội thể hiện tinh hoa cao cả nhất, nếp quen này đã ăn sâu vào xương da cốt tủy của từng người dân Việt, đã là giềng móng văn hóa chung cho người Á Đông một cách thiêng liêng trân trọng.

Trích “Tâm ca vu lan”- Tuệ Đàm Đức

BAN BIÊN TẬP (thực hiện)

No related posts.

Phản hồi - Ý kiến