Hỡi Những Ai Đang Còn Có Mẹ!

25/06/2011 // No Comment // Views: 113 views // Categories: Bài viết, Tùy Bút // Tags: .

…….$$$…..

Mẹ ơi!

Mùa Vu Lan đã đến

Con được cài hoa hồng

Còn bằng cả lòng yêu thương

Lòng con nghe đau xót thật nhiều

Vì con biết , đời con không còn có Mẹ.

 

“Trong vũ trụ bao la, kỳ quan tuyệt hảo nhất chính là trái tim người Mẹ”. Ai đó đã nói, và rất nhiều ai đó đã nghe như thế! Nhưng ai đã thực sự cảm nhận được điều thiêng liêng đó?

 

Tôi nghĩ, hiểu sâu sắc và thấm đậm nhất có lẽ chính là những  người mang trên áo mình một bông hồng trắng mỗi khi mùa Vu Lan về.

 Đã nhiều mùa Vu Lan qua đi, tôi cứ mãi là người đi nhặt lá, những chiếc lá vàng rơi dưới gốc cây, trên lối sỏi mòn hằng ngày đi qua. Mỗi chiếc lá là một mùa thu, mỗi chiếc lá là một khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, đời lá, đời người… Tôi muốn góp nhặt hết những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy để có thật nhiều mùa thu, nhóm lên ánh lửa sưởi ấm cho Mẹ tôi, để Mẹ tôi mãi mãi không bỏ tôi ra đi như chiếc lá cuối thu lìa cành trong cơn giá lạnh đầu đông.

Mẹ ơi! Mẹ có nghe tiếng gọi của đứa con nhiều mặc cảm tội lỗi, tiếng gọi của đứa con út mà Mẹ đã dành hết tình thương yêu cho nó? Nhưng nó đã làm gì cho Mẹ? Có chăng nó làm cho lưng Mẹ còng hơn, và mái tóc bạc nhanh hơn sau những đêm thao thức vì thương con phải đi xa, vất vả trong cuộc mưu sinh… Con làm sao giúp được những ngày cuộc sống khó khăn, Mẹ luôn nhường cho con chén cơm trắng để rồi đêm về vét cơm cháy ăn lót bụng. Trong ngần ấy năm nuôi con khôn lớn, Mẹ có được bao ngày no lòng, chớ đừng nói gì đến chuyện ăn ngon.

Con còn nhớ mãi ngày mùa đông, mái hiên nhà của mình trống trước trống sau, không ngăn nỗi những cơn gió lạnh lùa về. Mẹ co ro, run lật bật trong cái mền con càng sời lấy rách tươm. Những lúc như lậy, cơn suyển quái ác lại hành hạ Mẹ… Nhìn Mẹ mệt nhọc sau cơn ho kéo dài tưởng chừng như đứt hơi, con xót xa lắm Mẹ ơi! Nhưng con không thể làm gì hơn…

Đường học vấn con đành dang dở, bước ra đời với quyết tâm lấy sức lao động làm kiếm tiền để lo cho Mẹ. Trong đầu con có rất nhiều ý tưởng và dự định… Viễn cảnh được lo cho Mẹ được đầy đủ, khoẻ mạnh, ăn ngon, mặc đẹp làm tôi phấn đấu và hằng vui lòng Mẹ. Tôi không ngại bất cứ việc gì, dù là nghề cực khổ hay thấp kém. Trong cuộc  mưu sinh gian nan đó, Mẹ luôn ở bên tôi, chăm sóc tôi, thức khuya dậy sớm cùng tôi. Có những lúc bị thất bại, vấp ngã tôi như quả bóng xì hơi. Lúc đó Mẹ tôi lại chính là cái phao tinh thần giúp tôi không tự đánh chìm chính cuộc đời mình. Mẹ tìm mọi cách khuyên nhủ, động viên tôi đứng dậy. Dáng Mẹ gầy gò nhưng luôn là bóng mát lớn che chở cho tôi lớn khôn từng ngày.

Mẹ ơi! Mẹ con mình có nhiều kỷ niệm với nhau quá Mẹ nhỉ! Nhưng sao toàn là những kỷ niệm vất vả gian khổ, những kỷ niệm cười ra nước mắt. Trời hoá công sao không cho Mẹ con tôi những ngày sung sướng bên nhau….Bao dự tính trong tôi cho Mẹ mãi mãi cũng chỉ là dự tính mà thôi…

 Trong một ngày mùa thu, Mẹ tôi lặng lẽ ra đi về miền miên viễn, nhẹ nhàng như chiếc lá trên ánh nắng theo cơn gió thoảng về chân trời mây. Sự ra đi quá đột ngột không thể tin được. Lời cuối cùng Mẹ nói với tôi cũng là cả một sự chăm sóc đầy yêu thương: “Tâm ơi! Sáng rồi dậy ăn cơm rồi đi làm, con!” Mẹ vẫn an bình toạ cửa tiễn tôi đi làm, vậy mà chiều về Mẹ đã là người của thế giới khác. Hôm ấy trời đổ mưa, mưa lớn khủng khiếp; mưa như khóc cho một kiếp người mà cả cuộc đời chưa có lần một ngày sung sướng. Mẹ ơi! Còn nhiều điều con chưa nói với Mẹ, còn nhiều việc con chưa làm cho Mẹ mà sao Mẹ bỏ con ra đi. Bộ đồ bà ba để bận đi đám con mua cho Mẹ, Mẹ vẫn để dành trong tủ, chưa may; cái bánh trung thu mà Mẹ thèm vẫn còn đó… Hành trang ra đi của Mẹ sao đơn sơ quá đổi, chỉ một hai cái quần và vài chiếc áo vải sờn vai. Tài sản quý nhất mà Mẹ mang theo là tình thương bao la biển trời dành cho đứa con thơ.

Bây giờ mang trên áo cánh hồng trắng, làm con thấm thía những nỗi niềm. Đi trong mùa Vu Lan báo hiếu, liệu con sẽ làm được gì cho Mẹ? Cuộc sống con bây giờ khá hơn, tiền bạc, quần áo đẹp, xe cộ sang trọng, ăn uống đầy đủ… Những vật chất hiện hữu nhưng vô hồn đó không giúp gì cho con báo hiếu Mẹ, mà lại càng làm con càng thêm thương cảm. Phải chi hồi đó có những điều kiện tốt như thế này chắc Mẹ đã được những ngày sung sướng bên con cháu, phải chi… và phải chi… Bây giờ có nói một ngàn tiếng “phải chi” thì cũng đã muộn rồi… Mẹ đâu còn bên con.

Giờ lòng con cần hơi ấm và tình thương bao la của Mẹ. Con khao khát được nghe tiếng Mẹ gọi buổi sáng thức dậy, thèm buổi chiều về vẫn thấy bóng Mẹ bên song cửa đợi cơm. Càng nhớ Mẹ bao nhiêu con càng thấm thía với bông hồng trắng mình cài lên áo và nỗi bất hạnh lớn nhất mà mình phải chịu… Có những giọt nước mắt trong đêm khóc thầm khi con biết mình đã không còn Mẹ.

 Một bông hồng cho em,

một bông hồng cho anh

và một bông hồng cho những ai,

cho những ai…

 

Hỡi các bạn, những ai đang gắn trên áo mình bông hồng đỏ thắm, hãy tự hào và hạnh phúc vì mình còn có Mẹ bên cạnh, để chăm lo phụng dưỡng.

 Hỡi những ai đang còn Mẹ,

xin đừng làm Mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không…

 

Còn tôi, một bông hồng trắng bất hạnh, mà đi tìm nhặt những chiếc lá vàng khô.

Vu Lan có biết bao người con giống như con, không thể mua bông hồng tặng Mẹ! Chúng con xin tặng Mẹ nỗ lực vươn lên của mình, bằng cuộc sống hạnh phúc của chúng con mà Mẹ hằng mong ước các con của Mẹ sẽ đạt được.

Và giọt nước mắt buồn trong ngày Vu Lan năm nay lắng đọng ngào ngạt hương thơm, cho những xót xa về cuộc đời đã hy sinh mà chưa được đền đáp của Mẹ. Con xin giữ riêng cho mình để mỗi ngày con cảm thấy yêu Mẹ hơn.

Vu lan, con phải viết bài viết này, là bài viết đầu tiên con dành cho Mẹ, nhưng là cả tấm lòng của con.

Ngọc Trí

Bài viết khác:

  1. Những Lời Khai Thị Của Tổ Sư Minh Đăng Quang
  2. Những Dấu Tích Và Pháp Bảo Của Đức Tổ Sư Minh Đăng Quang Còn Lưu Lại
  3. Tổ Sư Minh Đăng Quang Và Những Dòng Hoài Niệm
  4. Một Cố Gắng Cải Đạo Ly Kỳ Nhưng Thất Bại
  5. Những Thách Thức Của Tăng Già Trong Thế Kỷ XXI

Phản hồi - Ý kiến