Người Mẹ Vô Tội Của Đời Con

29/06/2011 // No Comment // Views: 135 views // Categories: Bài viết, Truyện, Đặc biệt // Tags: .

(TXNM): Bạn đã bao lần rồi không hỏi thăm sức khoẻ ba mẹ? Cuộc sống tuy có bận rộn nhưng cũng đừng quên thường xuyên thăm nom và chăm sóc ba mẹ…Đừng để “con muốn dưỡng  mà cha mẹ không còn”, “ cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”, đem đến sự tiếc nuối vô bờ…

Hai mươi ba năm về trước, có một người phụ nữ trẻ lưu lạc đến thôn chúng tôi, mặt mày nhem nhuốc, nhìn thấy người là cười ngớ ngẩn. Vì thế, những phụ nữ trong thôn thường phun nước bọt mỗi khi nhìn thấy người đàn bà đến đây; cũng có những phụ nữ mắng chửi, kêu cô ta “cút đi thật xa”… Nhưng cô ta không đi, vẫn cái cười ngớ ngẩn lẩn quẩn trong thôn. Lúc đó ba tôi được ba mươi bảy tuổi rồi.

Ba đi làm ở nhà máy cắt đá và bị máy cắt đứt cánh tay trái, lại do gia đình nghèo nên vẫn chưa cưới vợ. Bà nội tôi nhìn thấy người phụ nữ này cũng có chút nhan sắc nên quyết định giữ cô ấy lại cho ba tôi, đợi cô ta cho gia đình tôi một người “kế thừa hương hoả”, xong sẽ đuổi đi.

Ba tôi tuy không thích nhưng nhìn hoàn cảnh gia đình đành cắn răng cười đồng ý, thế là bà ấy trở thành vợ ba tôi. Lúc mẹ  sanh tôi, Bà ôm tôi vào lòng, nhìn cái miệng không còn một cái răng vui vẻ nói: Đây là người đàn bà điên mang đến cho cuộc đời tôi một đứa cháu.

Vừa sanh tôi ra, Bà liền ôm tôi đi và không cho mẹ đến gần. Mẹ một mực muốn bồng bế tôi, rất nhiều lần đến trước Bà và nói một cách khó khăn: Cho… cho con ôm… Nhưng Bà làm lơ. Tôi quá nhỏ như cục thịt đỏ, nếu mẹ lỡ tay làm rơi tôi xuống thì sao? Vì mẹ điên mà. Mỗi lần mẹ xin được bồng tôi thì Bà trố mắt mắng mẹ: Cô đừng hòng ôm nó, tôi không cho cô đâu. Nếu tôi thấy cô ôm nó là tôi đánh cô chết, không đánh chết thì cũng đuổi đi! Bà nói một cách cương quyết như vậy. Mẹ nghe hiểu, sợ hãi đứng xa mà nhìn tôi thôi. Mặc dù sữa của mẹ ương lên rất nhiều nhưng tôi không được bú. Bà cứ đút từng muỗng từng muỗng sữa cho tôi uống. Bà nói trong sữa của mẹ có bệnh thần kinh, nếu truyền cho tôi thì phiền phức. Lúc đó nhà tôi nghèo xơ xác, đặc biệt là khi thêm tôi và mẹ , trong nhà không có gạo để nấu. Vì thế Bà quyết định đuổi mẹ đi, bởi mẹ không chỉ không biết làm việc, mà nhiều khi còn xảy ra thị phi. Một ngày nọ Bà nấu một nồi cơm, bới cho mẹ một chén đầy và nói:  Cô, gia đình này quá nghèo, tôi xin lỗi cô, cô ăn cơm xong thì đi tìm gia đình nào khá giả hơn mà sống qua ngày, sau này đừng về đây nữa. Mẹ nghe nói cơm nghẹn lại trên cổ họng mẹ, nhìn Bà đang bồng tôi, nghẹn ngào nói: Không… không thể… Bà gầm mặt lên lấy tư cách của người chủ nhà lớn giọng hét: Cô là người điên, còn cãi lại à? Có đi không? Cô vẫn là người lang thang khắp nơi, tôi nhận về đây ở hai năm rồi còn muốn gì nữa, ăn xong là đi, nghe rõ chưa?

Nói xong Bà ra sau cánh cửa lấy cái cuốc quơ một cái thật mạnh, phát ra âm thanh chát chúa. Mẹ sợ run cả người, rụt rè nhìn Bà, từ từ nhìn đến cảnh trước mắt. Trước mắt Bà sao lem lên cơm, nhìn chằm chằm xuống, đột nhiên mẹ có cử động rất lạ: lấy chén cơm phân hơn một nửa ra chén không, sau đó rất đáng thương nhìn Bà. Bà ngờ người, hoá ra là mẹ muốn nói với Bà: Mỗi bữa chỉ cần nửa chén để cầu xin Bà đừng đuổi đi. Bà cũng xúc động, Bà cũng là phụ nữ tuy có thái độ cương quyết nhưng cũng giả vờ thôi. Bà quay người đi, lấy tay lau nước mắt, sau đó quay lại nghiêm nghị nói: “ Ăn nhanh lên! Ăn rồi lo mà đi. Ở nhà này sẽ làm cô chết đói đó”. Mẹ hầu như tuyệt vọng đến nửa chén cơm cũng không ăn vô, lặng lẽ bước ra khỏi cửa, nhưng ra đến cửa đứng đó mà không đi, Bà vội vàng nói: “ Cô đi! Đừng nhìn lại.” Trời như sụp xuống đè lên người mẹ, mẹ quay lại phía Bà , đưa hai tay ra có ý muốn bồng tôi. Bà do dự một hồi rồi bất đắc dĩ đưa tôi cho mẹ. Đây là lần đầu tiên mẹ ôm tôi vào lòng. Mẹ há miệng cười, khuôn mặt rạng ngời như mùa xuân. Bà thì ngược lại như đối diện với địch, sợ bệnh tâm thần truyền sang tôi. Lúc mẹ ôm tôi chưa đầy ba phút, Bà càng sợ, gấp gáp giành lấy tôi. Rồi quay lưng đi và đóng cửa thật mạnh.

Đến lúc tôi bắt đầu ngờ nghệch hiểu thì phát hiện ra tất cả bạn bè đều có mẹ, chỉ trừ tôi ra. Tôi hỏi Ba, hỏi Bà…Họ đều nói mẹ tôi chết rồi. Nhưng ngược lại mấy đứa bạn thì nói với tôi: “Mẹ mày là một người điên, bị Ba mày đuổi đi rồi”. Tôi lại tìm Bà để chất vấn, vì tôi còn mẹ. Tôi chửi thầm Bà sao ác, thậm chí Bà đuốt cơm cho tôi, tôi hất đổ không ăn. Lúc đó tôi không biết thế nào là “điên”, chỉ biết rất nhớ mẹ. Mẹ hình dáng như thế nào? Có còn sống không?

Không ngờ xa nhà sau bảy năm, mẹ đã trở về lúc tôi lên năm tuổi. Ngày hôm đó mấy đứa bạn chạy bay đến báo tin cho tôi: “Minh, nhanh lên đi xem! Mẹ mày về rồi, người mẹ điên của mày về rồi!”. Tôi lập tức vụt chạy, Bà và ba đuổi theo.  Đây là lần đầu tiên tôi có ký ức gặp mẹ. Cũng vẫn quần áo tả tơi, trên đầu còn dính mấy cây cỏ khô. Tôi nghĩ mẹ đã ngủ ở đồi cỏ nào đó. Mẹ không dám vào nhà, ngồi gần đống rơm đối diện nhà, tay cầm cái bong bóng lem luốt. Lúc tôi và nhóm bạn đứng trước mặt mẹ thì mẹ cũng cố tìm ra đứa con mình. Cuối cùng thì mẹ cũng tìm ra, mẹ nhìn chầm chầm vào tôi không chớp mắt rồi nói: “ Minh, bóng… bóng…”. Mẹ đứng lên, không ngừng dang tay cầm cái bong bóng chạy đến chỗ tôi , như ôm choàng lấy tôi. Còn tôi thì ngược lại, cứ lùi về phía sau. Tôi hoàn toàn thất vọng. Không ngờ người mẹ mà tôi ngày đêm mong nhớ hoá ra có hình dạng như vầy. Mấy đứa bạn đứng bên tôi, la to: “Minh, bây giờ mầy biết điên là thế nào rồi chứ? Đó là hình dáng của mẹ mầy!”. Tôi tức giận mà nói với nó: “Bà ta là mẹ mầy! Có mẹ của mầy mới điên! Mẹ của mầy mới hình dạng như vậy!” Rồi tôi quay đầu chạy, người mẹ điên đó tôi không cần.

Bà và Ba dẫn mẹ về nhà. Năm năm trước, sau khi Bà đuổi mẹ đi, lương tâm cũng cắn rứt, nên lần này chủ động giữ mẹ lại. Nhưng tôi thì không vui bởi vì mẹ  làm  mất mặt tôi. Tôi không ngước mặt lên để nhìn họ, không nói chuyện và cũng không gọi một tiếng mẹ. Nhà tôi không thể nuôi mẹ! Còn không Bà quyết định chỉ cho mẹ làm một số công việc đơn giản. Lúc đi làm Bà dắt mẹ theo kèm và tập làm, nói mà không nghe là bị đòn. Qua một vài ngày Bà nghĩ có lẽ mẹ đã biết làm nên bảo mẹ một mình đi cắt cỏ bồm lợn, không ngờ chỉ khoảng một tiếng đồng hồ mẹ đã cắt được hai sọt lớn. Bà vừa nhìn thấy vừa lo, vừa cuống cuồng, mẹ đã cắt hết những bông lúa đang trổ của người ta rồi! Bà đùng đùng nổi giận mắng mẹ: “Con điên, lúa và cỏ cũng không biết phân…”.  Bà giận điên người cầm cây gậy đập vào lưng mẹ nói: “Đánh chết mày con điên, mày đi đi cho tao nhờ…!” . Mẹ tuy là điên nhưng cũng biết đau, nên nhảy lên  và chạy đến trốn vào khoảng trống, miệng ngừng khóc thảm thiết và nói: “Đừng… đừng!”. Tôi nói : “Lúa và cỏ mà cũng không biết phân biệt, sao ngốc thế!” Tôi vừa dứt lời bị Bà đánh một nhác vào sau đầu, trừng mắt mắng tôi: “Nhãi con, sao lại có thể nói như vậy, đó là mẹ cháu!” Tôi la lên: “Cháu không có nguời mẹ điên dại như vậy.” “Cháu mỗi ngày mỗi bướng không đánh không được”, Bà giơ tay lên phát vào mặt tôi. Lúc đó tôi thấy mẹ như cái lò xo, nhảy tới chắn ngang giữa tôi và Bà. Mẹ chỉ vào đầu và nói: “Đánh con đi!” Tôi hiểu mẹ bảo Bà đánh mẹ, đừng đánh tôi. Lúc này Bà nghĩ: “ Người đàn bà điên này trong lòng cũng biết thương con của mình!”

Tôi đi học không lâu  thì có người nuôi cá trong làng đến nói Ba đi giữ hồ cá mỗi tháng hai trăm đồng. Mẹ được Bà bày chỉ công việc, chủ yếu chỉ là cắt cỏ,  nên cũng không xảy ra việc gì. Nhớ một lần tôi học lớp ba, một ngày trời bỗng nhướm mưa như trút nước. Bà bão mẹ cầm dù đến cho tôi, mẹ đi đường trượt không biết bao nhiêu lần, toàn thân lem lút và ướt đẫm. Đứng ngoài lớp học nhìn vào tôi cười ngây ngô và gọi: “Minh…!“. Dù… tôi mất mặt với bạn bè quá, chúng nó nhìn tôi cười khà khà. Tôi như ngồi trên bàn chông, giận mẹ mặt nóng rang, gịân mẹ không hiểu biết, lại còn giận mình hơn với nhóm dẫn đầu bạn trêu chọc tôi. Trước mặt tôi, mẹ trở lại dáng vẻ sợ sệt nhìn tôi. Tôi biết đây là tình yêu của mẹ, mặc dù đầu ốc không tỉnh táo nhưng tình thương con rất sáng suốt khi nhìn thấy người khác ức hiếp con mình. Lúc đó tôi bất chợt kêu lên một tiếng “Mẹ!”. Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với mẹ, toàn thân mẹ run lên, lâu lâu nhìn tôi. Sau đó, như đứa trẻ mắc cỡ, mặt ửng đỏ nhép miệng cười ngây ngô.

Ảnh minh họa

Hôm đó tôi cùng mẹ che dù về nhà. Tôi đem việc đó kể lại cho Bà nghe. Bà hoảng hồn té xuống ghế và nhờ người đi mời Ba về. Ba vừa về nhà thì một nhóm thanh niên trai tráng cầm dao, cầm gậy cũng vừa đến. Họ không biết trái phải mà ập vào trong nhà, đập nát xoong nồi chén bát, làm trong nhà giống như vừa xảy ra một trận động đất lớn. Ba của đứa bạn lúc nãy mẹ đánh, như con sói hung dữ chỉ vào ba tôi nói: “Con tao có dấu hiệu bệnh thần kinh đang nằm ở bệnh viện, mày đem một triệu đến trả tiền thuốc, không là tao châm lửa đốt sạch nhà mày đấy”.

Trời, một triệu đồng! Ngày bình thường chỉ kiếm được hai trăm ngàn! Nhìn thấy dáng vẻ đằng đằng sát khí của bọn họ mà hai mắt của Ba đỏ như lửa trừng trừng nhìn mẹ vô cùng giận dữ, hai tay chụp lấy mẹ đánh tới tấp. Trông mẹ lúc này giống như con chó sợ hãi chui vào góc cửa, giống như con mồi sắp chết trong hang không thể trốn thoát bởi tay săn lùn của thợ săn. Trong mẹ bật ra âm thanh thê thảm và truyền đi khắp, thân  run cầm cập, tôi một đời không thể quên được.

Cuối cùng thì có người công an đến giải quyết. Kết quả hai bên đều bị tổn thất. Sau khi mọi người đi hết, Ba nhìn chén bát xoong nồi bể nát, nhìn vết thương trên người mẹ, Ba cảm thấy thương mẹ, Ba nói: “ Không phải tôi muốn đánh cô, lẽ ra không nên đánh. Nhưng đây là vì kiềm chế không được, chúng ta không có tiền bồi thường cho họ. Đó là hoạ lớn cho gia đình nghèo chúng ta”.

Mùa hè năm 2002 , tôi thi đỗ tốt nghiệp trung học cơ sở. Năm ấy Bà bệnh nặng lắm rồi. Gia đình tôi trở nên khó khăn, được huyện xếp gia đình tôi vào hạng nghèo khó, mỗi tháng trợ cấp cho tôi bốn trăm đồng và miễn giảm các loại chi phí, vì thế tôi được tiếp tục đi học.

Do phải đi học, bài vở lại nhiều tôi rất ít về nhà. Ba thì cũng chỉ làm công với lương hai trăm đồng. Công việc lo ăn uống cho tôi lại đặt hết lên vai mẹ. Người cô nhà kế bên thường giúp nấu thức ăn rồi giao cho mẹ mang lên cho tôi. Không ngại gì bão táp, đường gập ghình trăm cây số mẹ vẫn mang cho tôi. Cũng thật là lạ những chuyện về tôi mẹ tỏ ra là người  bình thường không có một chút gì dấu hiệu tâm thần. Trừ mẹ ra, tôi không biết giải thích hiện tượng này thế nào, không biết y học lý giải ra sao?

Mẹ cười hì hì trước khi về, tôi nhìn mẹ nói: “Mẹ bảo trọng nhé!”. Đưa mẹ ra về, tôi lại phải chuẩn bị buổi học ôn cuối cùng để thi. Ngày hôm sau tôi bắt đầu lên lớp, thì người cô gần nhà chạy đến trường nhờ thầy giáo gọi tôi ra. Cô hỏi: “Mẹ có mang thức ăn đến cho cháu không?” Tôi đáp: “Có, và về hôm qua rồi.” Cô nói:  “Không có, bây giờ mẹ cháu không có ở nhà.” Lòng tôi hơi lo, lẽ nào mẹ đi lạc đường. Con đường này mẹ đã đi ba năm rồi, không thể lạc được. Cô hỏi: “Mẹ cháu không nói gì à?” Tôi nói không, mẹ chỉ đưa tôi hai trái táo rừng rất tươi. Cô vỗ hai tay thật mạnh và nói: “Vậy là nguy rồi, có lẽ vấn đề là ở đây”. Cô bảo tôi xin phép thầy giáo đi dọc theo đường về tìm mẹ. Trên đường về có rừng cây táo, từng chùm trái treo lơ lửng trên cao, chỉ đứng ở dốc ao thì mới hái được.

Chúng tôi cùng phát hiện một cành bị gãy nằm ngang con đường, dưới gốc là một hố sau thẳm. Cô nói: “ Chúng ta xuống đó xem xem.” Tôi la lên: “Cô đừng làm cháu sợ!”. Cô không nói không rằng, kéo tay tôi chạy xuống… Mẹ nằm im thinh thích dưới hố, bên cạnh có mấy trái táo, trong tay vẫn còn nắm chặt một trái. Máu trên người chảy ra đông cứng lại thành màu đen, do khi mẹ ngã xuống đập vào tảng đá to. Tôi bủn rủn chân tay, bần thần ôm lấy mẹ: “Mẹ ơi! Mẹ còn sống không? Mẹ ơi! Con làm khổ mẹ rồi! Lẽ ra con không nên nói: “Táo này ngọt quá!”.  Con cần mẹ, mẹ ơi! … Lúc mẹ  sống không trọn một ngày vui.

Tôi, đầu buộc khăn tang trắng khóc, nhưng đá núi viễn dương cảnh tôi rơi lệ chia buồn. Ngày 15 tháng 8 năm 2005, lo xong lễ một trăm ngày cho mẹ, bức thư báo tin tôi thi đỗ đại học. Tôi cầm bức thư dán lên nấm mộ lạnh tanh của mẹ.  “Mẹ ơi! Con thi đậu rồi, mẹ có nghe không?  Mẹ có thể cười nơi chính suối, mẹ ơi…”

Nhân ngày lễ Vu Lan, xin chân thành gửi đến ai đang còn mẹ lời cầu chúc hạnh phúc nhất, mong mỏi nhất. Xin thành kính chia buồn với những ai không còn mẹ. Và chúc tất cả quý vị cùng hưởng một mùa Vu Lan thật ý nghĩa.

Vu Lan con nhớ mẹ hiền

Giọt mưa tí tách bên thềm tỉ tê

Cội nguồn suối mát đam mê

Hồn con thổn thức bốn bề nhớ thương

Mẹ ơi! Đau xót khôn lường

Hồi nào bóng mẹ luôn thường bên con

Ngọt ngào lời mẹ mỏi mòn,

À ơi! Giọng mẹ ru con thuở nào

Vẫn còn văng vẳng vút cao

Đưa con vào giấc chiêm bao mộng vàng

Viếng chùa nghe tiếng chuông vang

Lời kinh tiếng tụng ngập tràn thương yêu

Tâm con lắng động sớm chiều

Thầm kinh mẹ tụng, nhớ điều mẹ răn

Chợt nghe rúng động tấm thân

Lệ trào giọt ngọc thiện căn sáng ngời

Ngồi trên Tam Bảo mẹ cười

Tình thương ban phát muôn loài thuỷ chung.

Ngọc Trí

Bài viết khác:

  1. Chiếc Áo Người Tu
  2. Nhìn Cuộc Đời Của Người Xuất Gia
  3. Sự Học của Người Xuất Gia

Phản hồi - Ý kiến