Sư Phụ ơi! Người bỏ chúng con đi thật sao

11/04/2013 // 1 comment // Views: 818 views // Categories: Thư viện // Tags: .

(TXNM): Thế là cuối cùng, dù không muốn thốt lên điệp khúc chia ly cũng phải thản thốt kêu lên: Sư Phụ ơi! Người bỏ chúng con đi thật sao!… Những ngày qua bao trùm một không gian tĩnh mịch, se lạnh, …càng yên lặng trong chất tĩnh tịch bao nhiêu thì lòng người mộ đạo, tôn kính Người càng co thắt, quặng lòng bấy nhiêu; vì kể từ đây con vĩnh viễn xa Sư Phụ, xa một bậc vĩ nhân chân tu, phạm hạnh!

df

Đêm nay, đêm cuối cùng con được khóc bên Sư Phụ; đêm cuối cùng để những miền nhớ ùa về làm con xúc cảm đến quặn thắt buồng tim. – Ảnh G.M.L

Chập chững ngày đầu vào cửa đạo, con hữu duyên đa phước được Sư Phụ tiếp nhận và thí phát. Người cho con được làm vai trò Thị giả, công việc mà bao năm qua trong đời tu chưa bao giờ Sư Phụ thuận lòng cho ai làm vai trò này. Ai cũng muốn được gần bên chăm lo cho Sư Phụ. Thế rồi ai cũng lo lắng không làm tròn bổn phận mà trong bài học sadi, Sư Phụ luôn dặn dò bảo ban. Nhưng khi bước vào công việc, con mới thấy Người không muốn con bận lòng chăm sóc mà dành thời gian tu học và công quả cho tịnh xá hay cho giáo đoàn. Người đã dành tất cả thời giờ cho con học bài khi lên lớp. Biết con không có nhiều thời gian, Sư Phụ chỉ dẫn cách học sao cho nhanh mà mau thuộc. Nhiều lúc mệt quên cả thời giờ công phu, quên pha tách sữa bé nhỏ cho Sư Phụ, dường như Sư Phụ chưa bao giờ la rầy hay trách mắng.

Bài học đầu tiên con thẩm thấu từ nơi Sư Phụ là tinh thần lục hòa trong đời sống Khất sĩ. Bất kì bữa ăn nào, hay dù chỉ là ly nước thuần túy thường ngày, nếu dành sự ưu ái cho Sư Phụ thì dường như Sư Phụ không bao giờ thọ dụng. Cái ăn uống thường tình cũng quan tâm đến người khác trước và đặc biệt là sự chia đồng với nhau. Chính vì thế, Sư Phụ đã luôn cạn tỏ dạy rằng: “ Khi dọn ăn cho chúng, con phải chia đồng đều, dù đó là ông Hòa Thượng cũng phải bằng như các huệ nhỏ. Nếu vì đó là ông Hòa thượng mà ưu ái hơn những người khác, thì ăn như vậy là ăn trong sự tủi hổ!”. Bài học tuy giản đơn ấy, nhưng giúp con sáng tỏ hơn phạm hạnh người tu giải thoát trên hành trình tu nhơn mà Sư Phụ đã ứng dụng viên dung.

Những tháng ngày tập sự, đồng hành trên chiếc xe viếng thăm nhiều tịnh xá của giáo đoàn, nhờ đó con hiểu rõ hơn chiếc đồng hồ sinh học trong Sư Phụ có một khả năng siêu nhơn. Vì rằng, chưa bao giờ Sư Phụ ngả lưng với giấc ngủ trưa. Thế là chiếc xe như chiếc cốc nhỏ di động từ trú xứ này sang trú xứ khác, xa gần muôn dặm nào có than van. Đến – đi của một vị lãnh đạo không lộng phướng cung nghinh, không ồn ào náo nhiệt, …Chỉ lặng lờ, yên lặng trong thân tình đồng đạo, nhưng cũng dễ làm cho những ai không kiềm lòng dễ xúc động đến không cùng.

Từ miền Duyên hải gập gềnh, nắng gió hanh hao; đến miền Bắc xa xôi cách trở, lạnh rét buốc xương; nhưng vì lòng từ bi không cùng tận, Sư Phụ vẫn đồng hành với Phật tử trên từng km đường bộ, không quản ngày đêm,..chỉ vì “Có Sư Phụ thì Phật tử vui”! Nhưng xâu xa hơn hết, Sư phụ muốn mang những câu chuyện dọc dài trên hành trình bằng chính thân giáo của mình để nâng cao ý chí vững vàng cho đệ tử trong mọi biến đổi nhân gian. Bữa cơm trưa của Sư phụ trên chuyến xe xuôi ngược là mẫu bánh mì khô ráp; là củ khoai lang để dành ngày hôm qua; là gói xôi mà Sư phụ luôn miệng khen ngon,…chỉ vỏn vẹn thế là thế mà thôi. Không sai khác, không buồn than mà cứ an nhiên đến lạ lùng! Sư Phụ biết không, đồng bào Phật tử khắp nơi cứ tỏ bày xót xa từ khi ấy, chứ không phải đến giờ phút phân ly này để ai ai cũng bàng hoàng không tin sự ra đi mãi mãi của Sư Phụ! Bài học dùng pháp lạc diệt khổ, bằng sự vui chịu mọi cảnh ngộ và bằng tình yêu thương tha nhân to lớn, Sư phụ đã cho con niềm tin vào Đạo: Sự kiên định và tính tinh cần.

Giọt nước mắt tiễn đưa Thầy lần cuối

Có đi qua những giai thoại sống động ấy, con mới hiểu và càng hiểu hơn Giới Định Tuệ trong Sư Phụ đã trở thành “như thường,.. như nhiên”. Để từ đó, bỗng trong Sư Phụ có một năng lượng lan tỏa, xoa dịu, kết nối, chở che trong mọi tình huống vui buồn của chư huynh đệ, của bạn đồng liêu trên khắp các miền tịnh xá đi qua.

Ngày ấy tại một trú xứ ở Mũi Né, bao khó khăn chồng chất, từ việc ổn định nhân sự cho đến việc tư duy làm sao để không mất đi một ngôi đạo tràng của giáo đoàn,…Sư Phụ phải đi lại nơi ấy nhiều hơn. Phật tử lưa thưa, trú xứ còn eo hẹp. Con phụ quý sư chuẩn bị cho bữa ngọ trưa cho đến khi hoàn mãn. Bữa cơm đạm bạc thô sơ nhưng chất chứa lòng bao dung, sự mong mỏi,..đã trở thành bài học sâu sắc mà Sư Phụ chia sẻ cho con: “Làm Khất sĩ việc gì cũng làm được con à”! Hay như có những trú xứ chưa kết nối Phật tử hộ pháp, tăng nhân chưa ổn định, đạo tràng chưa có thời khóa tu tập rõ ràng,…Sư phụ đã đến nhiều nơi như thế của hơn 70 ngôi tịnh xá lúc bấy giờ. Sư phụ chẳng quản sức già, lực kiệt, cũng chẳng thọ nhận gì hơn ngoài những lời pháp lữ chia sẻ giản đơn. Ấy thế mà như có phép linh, điều giản đơn ấy đã tích tạo một từ trường chiêu cảm nơi mỗi trú xứ Sư phụ đi qua. Nơi nào cũng hé mở một tia sáng, nơi nào cũng bắt đầu chuyển mình vươn lên, tịnh xá và tăng chúng tăng lên rõ rệt về số lượng lẫn chất lượng tu tập.

Khóa tu Giới Định Tuệ của giáo đoàn hình thành, khóa tu bồi dưỡng đạo hạnh dành cho sadi, sadi ni và tập sự nam nữ phát triển và những khóa tu Thiền dành cho nam nữ cư sĩ mọc lên khắp nơi. Bài học đời sống tăng thân từ những khóa tu đã hun đúc cho con phạm hạnh người tu để lọc bỏ dần tập nhiễm thế tục bao năm. “Cái sống là phải sống chung, cái biết là phải học chung, cái linh là phải tu chung”, đó là Đạo, là mạng mạch Tổ Thầy mà Sư Phụ đã vận hành và lan truyền vào đời sống tu tập cho hàng đệ tử chúng con.

Sư Phụ ơi! Sau bữa điểm tâm sáng là hình ảnh Sư Phụ với cuốn Chơn Lý; sau bữa ngọ trưa là những cuốn kinh luận hay cẩm nang tra cứu về Hồ Chí Minh,…là hòng tích tạo bầu sữa pháp để ban rải cho chúng con. Sự kết hợp hài hòa giữa giáo pháp Chư Phật, của Tổ Thầy, bên cạnh Sư phụ đã uyển chuyển vận hành cái tinh túy của bậc hiền nhân đi trước để hoằng hóa cứu độ nhân sanh. Từ đó con ngộ ra vì sao Sư Phụ đã gọi con xuống cốc cho con cuốn sách “Công tác chăm sóc bảo vệ của Hồ Chí Minh”. Gần gũi, nhân từ, khoan dung,…xả bỏ mọi ưu phiền, dính mắc, luôn canh cánh “độ tận” chúng sanh nơi ta bà. Dù khí hậu khắc nghiệt, dù thân thể không thuận duyên, Sư phụ cứ băng băng tự thân đến với tất cả đồng bào, với Phật tử bằng tinh thần của giáo pháp Phật đà, bằng những chuyến từ thiện giúp đỡ người cùng khổ theo lý nhân duyên “ họ ăn thì còn, mình ăn thì hết”. Lúc nào Sư phụ cũng tiến, lúc nào cũng chịu thiệt thòi cho bản thân mình. “Chơn lý võ trụ là tiến, là trong sạch,..” “…sống bằng giác trùng cho mạnh mẽ tốt đẹp dẫy đầy sanh sản, đặng áp chế các vi trùng độc. Họ bảo giữ chúng nó bằng cái toàn chơn chí thiện vậy, xác thân của họ như vỏ trái già chín, họ không còn ngó nó nữa vì họ  đã cứng chắc tâm hột rồi. Họ không tự làm ác để nuôi thân, họ không tiếc gìn thân, họ bỏ xác thịt giờ nào cũng được, họ chỉ nuôi tinh thần đi lên cao tới mãi…”. Nhớ lại bài giảng của HT. Giác Toàn trong khóa tu Hệ phái lần 8 diễn ra tại Ngọc Chơn ngày ấy, con mới hiểu hết thế nào sự tự gội tâm thức tự thân mà Sư phụ đang vận dụng. Về sau câu nói: “ Cám ơn bệnh tật đã cho tôi thay chiếc áo mới nhanh hơn!” con không còn thấy lạ với Sư phụ, không còn xót xa khi Sư phụ thốt lên với Phật tử. Nhưng Sư phụ có biết trong lòng con những khi ấy quặn thắt vô cùng, vì con sợ…sợ Sư phụ bỏ con ra đi! – Đi lúc nào mà không được! – Nhưng đi trong lúc này, con còn nhỏ dại quá Sư Phụ à! – Rồi ai cũng lớn thôi con à!…”. “Rồi ai cũng lớn” – lớn khi không còn Sư phụ, lớn trong từng oai nghi, tế hạnh, lớn trong suy nghĩ lẽ Đạo, lý đời, lớn là lớn để không còn vụng dại!!! Bài học vươn lên ngay tự thân đã thúc đẩy con từng ngày, từng ngày, để con vững chải hơn khi Sư Phụ ra đi bất cứ lúc nào! Nó không phải sự viễn ly năm triền cái, thúc thủ năm thiền chi như thường ngày thiền tọa Sư Phụ bảo ban. Nó không đến không đi, không sanh không diệt, luôn có luôn không,…để về cái bất diệt Chơn Như.

Vẫn biết sanh diệt là lẽ vô thường của Lý đạo. Thành trụ hoại không chỉ là phường giả tạm. Xong sao nghe tin, khi đối diện sự thật,..vẫn ngỡ ngàng đến tê dại lòng dạ, tâm can. Thế mới hiểu hết lời bài ca: Mồ côi tội lắm ai ơi!!!

Vẫn ngỡ ngàng đến tê dại lòng dạ, tâm can. Thế mới hiểu hết lời bài ca: Mồ côi tội lắm ai ơi!!!

Hành trình dài những chuyến đi, Thầy trò có nhau. Giờ này có lẽ Sư huynh Giác Phong của con sẽ hiểu hơn ai hết những kỉ niệm mà duy chỉ có ba Thầy trò ta có được. Đại Đức Giác Nguyệt Giác Huy ơi! Quý ĐĐ có còn nhớ chuyến mấy Thầy trò về Kon Tum không? Xe sụp bánh, nghiêng hẳn về một bên dường như sắp lật, ấy thế mà Sư Phụ vẫn thản nhiên như không có gì, trong khi đó con và mọi người thì thản thốt sợ Sư Phụ có làm sao không. Liệu rằng, Sư phụ đi có Chư Thiên, hộ pháp hộ trì chăng, mà giữa mênh mông rừng núi không bóng người, vẫn có những anh thanh niên người đồng bào xuất hiện nguyện đẩy xe và chiếc xe kéo xuất hiện,…hành trình về Gia Lai nối tiếp bánh xe quay.

Và gần nhất có lẽ là chuyến đi Bình Định hôm 17/2/ Quý Tỵ. Đây là chuyến đi sau cuối nhất mà con và ĐĐ Giác Phong được phước duyên đồng hành với Sư Phụ. Đêm ở Ngọc Sơn sao dài quá Sư Phụ, cả đêm thức cùng Sư Phụ, đến trưa Sư Phụ bảo về thôi, trong con và ĐĐ lúc ấy sao ngổn ngang quá, khó hiểu quá. Bột sắn dây Sư phụ bảo chia làm hai ra mang tặng cho bà thí chủ Hòa Thượng Giác Thuận và cho Bà thí chủ của con hôm ấy có lẽ vẫn còn ấm nóng bàn tay Sư phụ trao. Cả cuộc đời cho đi.  Cho tất cả những gì có được mà không chút toan tính so bì. Nhưng con linh tính điều gì đó không ổn, còn Sư Phụ thì luôn cố hết sức bình sinh không để lộ rõ vẽ mệt nhọc hay bệnh yếu, vẫn hiển nhiên xăm xăm nhanh chân lên Thiền đường Ngọc Túc có vài lời cho khóa tạ pháp hôm đó trước khi xin phép không được khỏe để ở lại chứng minh. Nhìn Sư Phụ lúc ấy mà mắt con cứ lưng tròng. Nước mắt không chảy có lẽ vì sự ảnh hưởng của lòng vững chí, sự mạnh mẽ của Sư Phụ! Anh em chúng con hôm đó không ai nói gì, chỉ nhìn nhau mà lòng buồn khôn xiết.

Còn nhiều nhiều những miền nhớ ùa về không sao diễn bày hết trong giờ phút ngắn ngủi của tình Thầy trò bao năm qua. Hôm nay tiễn Sư phụ đi sao muôn người bịn rịn, khóc như mưa không giống những lần đã qua tiễn Sư phụ đi trong nụ cười hiền hòa và cánh tay vẫy của Phật tử chan chứa niềm vui. Hành trình dài ấy con sẽ kể lại cho Chư Tôn Thiền Đức nghe những lần sau Sư Phụ nhé. Sẽ kể hoài cho đến khi Sư phụ về lại bên chúng con.

Đau đớn lòng con luống ngậm ngùi

Thầy đi, con khóc lệ đầy vơi

Thương con như thể người mẹ lớn

Thỏ thẻ con nghe xót nghẹn lòng.

 

Bỗng đắng buồng tim, nhói tâm can

Thầy ơi ướt lệ thấm ngàn hàng…

Nghe như xét đánh, trời cũng khóc

Người người bi thương xếp thành dòng.

 

Viếng linh đài bậc Thầy khả kính

Rủ tang chiều, cây gió lặng thinh

Bao nhiêu năm đức cả hy sinh

Cho tín đồ, chúng sanh thức tỉnh.

 

Thầy về Tây chúng sanh bịn rịn

Toa tàu mất tay lái thông minh

Nguyện tái sanh làm Thầy xuất kiệt

Độ chúng sanh cả thảy… đến vô tình.

Nam mô Giác linh Bổn sư thể nhập ta bà, hóa độ quần sanh Bồ Tát.

Giác Minh Tôn

Comment (1) | Nơi chia sẻ của bạn:

  1. Biển KHỔ mênh mông sống LỤT TRỜI
    Khách Trần CHÈO MỘT CHIẾC THUYỀN CHƠI.
    Thuyền ai ngược gió ai xuôi gió
    Cũng chỉ cùng chung BỂ THẢM THÔI.

    Trả lời

Nơi chia sẻ của bạn: